Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 50: Em Gái Cướp Chồng, Tôi Về Quê Xuyên Khắp Dị Giới Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Chu Quân Thiên sững người, lập tức tỉnh ngộ, vẻ mặt phức tạp quay sang Tống Thư Nhan, giọng điệu chân thành mà nặng nề: "Thư Nhan à... Vốn dĩ, Chu Mộ phải cưới cháu làm vợ, nhà họ Chu chúng bác cũng từng thật lòng mong chờ hôn sự này.

Bất luận chuyện hôm nay bắt nguồn từ Tống Kiều Kiều hay do con trai bác, là bậc bề trên, bác đều phải thay mặt con trai, trịnh trọng xin lỗi cháu và bố mẹ cháu."

Ông cúi người thật sâu, giọng trầm thấp nhưng từng chữ rõ ràng: "Xin lỗi cháu! Cháu dịu dàng, hiểu lễ nghĩa, thông minh lanh lợi, phẩm hạnh đoan chính, con trai bác cưới được cháu là phúc khí của nó.

Nhưng chuyện hôm nay khiến cháu thực sự chịu uất ức, Chu Mộ không thể cưới cháu về nhà, là sự tiếc nuối và tổn thất to lớn của nhà họ Chu chúng bác.

Tuy nhiên, vì em gái cháu đã cùng Chu Mộ gạo nấu thành cơm rồi, giờ chỉ có thể để em gái cháu và con trai Bác đi đăng ký kết hôn thôi. Cháu muốn bồi thường gì cứ nói ra."

Tần Diễm lạnh lùng nhìn Tống Thư Nhan: "Bác nói này Thư Nhan, chuyện này là lỗi của em gái cháu. Nhà bác đã không bắt em gái cháu bồi thường, thì cháu cũng đừng đòi Chu Mộ nhà bác bồi thường nữa, cứ thế đi!"

Tống Thư Nhan vừa định mở miệng, Đường Lệ Bình đã nôn nóng phụ họa ở bên cạnh: "Quyết định vậy đi! Hôn sự không cần hủy nữa, Kiều Kiều nhà tôi thay chị nó xuất giá.

Chiều nay để Chu Mộ và Kiều Kiều ra cục dân chính đăng ký kết hôn luôn. Ba ngày sau, nhà họ Tống chúng tôi cũng làm hai mâm cơm lại mặt."

Sắc mặt Chu Mộ âm trầm, đáy mắt vằn tơ máu, ánh mắt khóa chặt lấy Tống Thư Nhan, giọng hơi run:

"Thư Nhan, giữa chúng ta... thật sự không còn chút khả năng nào sao? Người anh luôn tâm niệm muốn cưới, trước giờ vẫn là em, không phải em gái em."

Tống Thư Nhan cười lạnh một tiếng, giọng điệu lạnh lùng như băng: "Chu Mộ, anh và em gái tôi đã động phòng rồi, giờ còn bàn chuyện cưới tôi cái gì?

Chẳng lẽ anh định bắt chước người thời xưa, một chồng hai vợ, cưới cả hai chúng tôi cùng lúc à?"

Mặt Chu Mộ đỏ bừng, vội vàng biện giải: "Nhan Nhan, cầu xin em cho anh thêm một cơ hội! Là Tống Kiều Kiều bỏ thuốc anh, nên anh mới bất đắc dĩ ngủ nhầm người." Giọng anh ta đột nhiên trầm xuống, trong mắt lóe lên một tia chán ghét.

Rồi ngập ngừng một chút, giọng điệu anh ta chuyển sang cầu khẩn: "Cùng lắm thì anh đưa cô ta một khoản bồi thường, coi như chấm dứt tại đây. Em gả cho anh được không? Chiều nay chúng ta đi đăng ký."

Hơn nữa, trước đó anh ta phát hiện trên giường không có dấu vết "trong trắng", mà cử chỉ của Tống Kiều Kiều lại thành thạo, mọi thứ trôi chảy không chút trở ngại, hoàn toàn không giống lần đầu tiên. Bọn họ lại không có nền tảng tình cảm, sao có thể sống cùng nhau cả đời?

Chỉ là những chuyện này, anh ta không tiện nói trước mặt mọi người mà thôi.

Người anh ta thích trước giờ vẫn luôn là Tống Thư Nhan, người đã cùng anh ta nói chuyện trên trời dưới biển, cùng trút bầu tâm sự trên trang giấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc