Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thánh Tôn Giá Đáo, Ma Đế Mau Quỳ Xuống Chương 3: Gả Cho Lão Ma Đầu Ở Âm Hồn Uyên

Cài Đặt

Chương 3: Gả Cho Lão Ma Đầu Ở Âm Hồn Uyên

Mật thất phủ Thái Phó.

Tiêu Họa Sanh nhìn nam nhân trung niên tuấn nhã đang ngủ say trong quan tài băng, bỗng nhiên đưa tay nhỏ một giọt máu vào giữa trán ông.

"Đa tạ người đã hết lòng nuôi dưỡng, cưng chiều ta suốt bao năm tháng ngây ngốc đó!"

"Tuy Toàn Cơ quốc không xứng với lòng trung thành của người nhưng giờ đây đan điền ta đã bị hủy, trọng thương đầy mình, không thể đưa người rời khỏi nơi này. Ở lại đây, trái lại người còn an toàn hơn."

"Một giọt máu từ tim ta có thể bảo vệ tâm mạch người, giúp thân thể người không hư hoại, bách độc bất xâm. Đợi ngày ta giết sạch lũ tiểu nhân, nhất định sẽ giúp người đoạt lại mạng sống!"

"Cha, hãy đợi ta!"

Tiêu Họa Sanh nhìn thật sâu nam nhân lần nữa rồi quay người bước đi.

Nếu lũ sâu kiến kia đã ép nàng đến mức này, vậy thì…

Cho dù phải xông vào Âm Hồn Uyên thì có làm sao?!

Bởi vì các thế lực lớn nhỏ đều phải hiến tế tân nương, nên ở một số nơi đặc biệt sẽ thiết lập trận pháp truyền tống chỉ dành riêng để đi tới Âm Hồn Uyên. Chỉ có người mang linh bài đặc biệt mới có thể đi qua.

Biên giới Âm Hồn Uyên, tại một tế đàn rộng lớn âm u đáng sợ.

Một trận pháp màu đen chợt lóe sáng, một bóng người yếu ớt bị đẩy ra ngoài.

Hai tên thị vệ đưa dâu xác nhận nàng đã đến, nhìn nàng đầy thương hại rồi vội vàng quay người bỏ đi.

Những tân nương hiến tế hàng năm chưa từng có ai trở về, chắc chắn đều bị lão ma đầu kia ăn thịt cả rồi.

Nữ tử ngốc này thật đáng thương, không tu luyện được đã đành, vốn còn phủ Thái Phó che chở, có thể bình an cả đời. Thế nhưng chỉ vì gả thay mà giờ đây lại phải bỏ mạng ở nơi này.

Đáng tiếc bọn họ là người của Thái tử điện hạ, chỉ có thể nể tình chiến công hiển hách của Tiêu Thái Phó, sau này âm thầm lập cho nàng một tấm bia mộ mà thôi!

Ánh sáng trận pháp dần tan biến.

Tiêu Họa Sanh nhắm mắt tĩnh dưỡng một lát mới từ từ mở ra, còn chưa kịp quan sát chung quanh thì đã nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn.

Xung quanh liên tiếp có những trận pháp khác sáng lên, gần hai mươi thiếu nữ mặc giá y liên tục bị đẩy tới đây, tiếng khóc vang lên không ngừng.

"Hu hu hu, ta không muốn bị lão ma đầu ăn thịt đâu, ta chưa muốn chết, mau thả ta về đi!" Có người sợ hãi khóc lớn.

"Các ngươi ép ta vào chốn địa ngục, thật là lòng dạ độc ác! Nếu ta thoát được ra ngoài, nhất định bắt các ngươi máu nợ máu trả!" Có người căm hận nghiến răng uy hiếp.

"Thiên hạ xôn xao đều vì lợi ích, thôi thì ta đành nghe theo quyết định của gia tộc, tất cả đều là số mệnh!" Có người đã buông xuôi cam chịu.

Thế nhưng nhìn chung những cô gái này đều xinh đẹp, giá y sạch sẽ, chỉ hơi xộc xệch một chút.

Chỉ có duy nhất Tiêu Họa Sanh là toàn thân đầy vết thương, khuôn mặt bê bết máu, hơi thở yếu ớt, nhìn như thể giây tiếp theo có thể mất mạng, có thể nói là thảm nhất trong số họ.

Không ít nữ tử đều nhìn nàng với ánh mắt thương xót cho cùng cảnh ngộ.

Tiêu Họa Sanh: "..."

Ngay lúc này, một nữ tử khí chất thanh lãnh kiêu ngạo bước lên trước, cao giọng nói: "Mọi người nghe ta nói một câu! Ta là con gái tướng quân nước Tuyên Vân, Tống Toàn!"

"Thông đạo vào Âm Hồn Uyên sắp mở ra, bên trong hồn ma ác quỷ nhiều vô số kể, nếu muốn bảo toàn tính mạng, chúng ta nhất định phải đoàn kết lại!"

Đám thiếu nữ kinh ngạc thốt lên: "Tống Toàn? Chính là thiên tài nữ tử cấp Xích tầng chín của Tuyên Vân quốc sao!"

"Đây chẳng phải là người mạnh nhất trong chúng ta ư, tại sao nàng ấy cũng bị đưa tới đây vậy?"

"Mặc kệ thế nào, có cao thủ bảo vệ, nếu may mắn không gặp ma đầu thì chúng ta vẫn còn khả năng sống sót!"

"Nhưng dù chúng ta ở đây có kẻ linh lực thấp kém cũng vẫn mạnh hơn phế vật hoàn toàn không có linh lực chứ, chẳng phải chỉ làm vướng chân chúng ta sao?!"

Lời vừa dứt, Tiêu Họa Sanh lập tức cảm giác được vài ánh mắt hướng về phía nàng.

Bộ dáng của nàng quả thực quá thảm, gần như vừa nhìn là đã chú ý tới ngay.

Nên khi không ít người phát hiện nàng thảm tới mức đan điền đã phế, đến cả linh vận cũng không có thì vẻ mặt ai nấy đều trở nên phức tạp.

Tống Toàn nhìn nàng một cái: "Những ai thực lực mạnh một chút thì đi cùng nhau, có thể bảo vệ người yếu thì bảo vệ, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì cũng chỉ có thể xem như sống chết có số mà thôi."

Không ít thiếu nữ nhanh chóng thể hiện ra thực lực tương đối tốt của bản thân, lần lượt tiến về phía Tống Toàn.

Cũng có vài người ánh mắt lóe lên, chủ động đến gần người yếu, nhưng rốt cuộc là thật lòng hay muốn kéo theo lá chắn thịt thì chỉ bản thân họ biết rõ.

Rất nhanh, chỉ còn lại duy nhất một mình Tiêu Họa Sanh. Dù sao cũng chẳng ai muốn mang theo một phế vật đang trọng thương.

Tống Toàn tự nhận mình là nhân vật trung tâm, bèn nhàn nhạt nói: "Ngươi qua đây đi."

Tiêu Họa Sanh nhướng mày nói một tiếng "đa tạ" rồi thản nhiên đi tới.

Cửa vào Âm Hồn Uyên mở ra, hơi lạnh âm u tràn tới, kèm theo tiếng gào rú thảm thiết của vô số oán quỷ, không ít thiếu nữ sợ hãi lùi về sau vài bước.

Một lực hút mạnh mẽ truyền tới, trong tiếng hét thất thanh, tất cả mọi người đều bị cuốn vào bên trong.

Tiêu Họa Sanh chỉ cảm thấy một cơn choáng váng, khi đứng vững lại, trước mắt là một khu rừng ngập tràn chướng khí âm u đen đặc.

Vô số oán quỷ từ trong bóng tối lộ ra ánh mắt đen ngòm âm u, nhìn chằm chằm vào các nàng, đột nhiên thét lên rồi lao tới tấn công.

Gần như trong nháy mắt, mọi người đều biến ra linh vận xuất hiện, lần lượt bắt đầu chiến đấu.

Linh vận của Tống Toàn là một thanh băng kiếm, sức mạnh toàn khai, khí lạnh xẹt qua, một con oán quỷ gần như không chịu nổi vài chiêu đã bị nàng ta chém giết.

Tiêu Họa Sanh đứng sau lưng nàng ta, đóng vai một phế vật được bảo vệ.

Nàng thử vận chuyển đan điền, một cơn đau đớn kịch liệt như xé thịt liền ập tới tựa như đáy thùng thủng lỗ, ngay cả một chút linh khí cũng không hấp thu được.

Dù điều này với nàng không đáng gì, dù sao nàng cũng có nhiều cách để tu luyện. Nhưng lúc này đang lúc nguy cấp, không có linh lực quả thực quá cản trở công việc của nàng rồi.

Tiêu Họa Sanh phiền muộn liếm nhẹ chiếc răng nanh nhọn hoắt trong miệng, sâu trong đôi mắt ánh lên tia đỏ lập lòe, nhanh chóng lướt qua cổ của một đám thiếu nữ, dường như có thể ngửi thấy mùi máu thơm ngọt đang sôi sục dưới làn da kia.

Thiên tính của huyết tộc bị đè nén mười mấy năm nay, một khi thức tỉnh, đúng là khó mà khống chế được.

Mặc dù không biết máu người ở đây có tác dụng với nàng hay không nhưng tình huống đặc biệt, nàng vẫn nên cố nhịn thì hơn!

Chướng khí ngày càng dày đặc, mọi người gần như không thể nhìn rõ người bên cạnh. Ban đầu các nàng còn có thể chiến đấu kề vai sát cánh, miễn cưỡng chống đỡ được.

Nhưng dần dần, tình hình đã thay đổi.

Một thiếu nữ sắp bị oán quỷ xé xác, trong khoảnh khắc sinh tử hoảng loạn theo bản năng túm lấy một người chắn trước mặt mình.

"A…"

Máu tươi phun trào, tiếng kêu thảm thiết vang vọng trời xanh, âm thanh nhai nuốt xương thịt rợn người vang lên.

Đồng tử Tống Toàn co rụt lại, biết rằng có người bị coi như lá chắn, nàng ta lập tức hét lớn: "Mọi người tuyệt đối đừng hoảng loạn! Lưng dựa lưng đứng lại với nhau! Nếu tách ra càng không có cơ hội sống sót!"

Nhưng nỗi sợ đã đánh tan hết thảy lòng can đảm của mọi người, hầu như không còn mấy ai nghe theo lời nàng ta, tất cả hoảng loạn tột độ.

Tống Toàn thấp giọng chửi thầm một câu.

Oán quỷ nơi này quả thật quá nhiều, giết mãi không hết.

Cũng không biết sư tôn đã kéo chân được lão ma đầu kia chưa. Nếu vẫn chưa nghĩ ra cách, nàng ta không chết trong tay oán quỷ thì cũng chết vì kiệt sức mất.

Lúc đó làm sao nàng ta còn lấy được món đồ trong Âm Hồn Uyên nữa chứ!!

Nhưng suy nghĩ này vừa dứt…

Chợt một tiếng cười lạnh đầy cuồng ngạo và tà khí vang lên khắp đất trời.

Một giọng nói trầm thấp, ma mị đầy dụ hoặc từ bốn phương tám hướng vọng đến, vang vọng quanh quẩn khắp Âm Hồn Uyên.

"Một lão già chán sống đúng là vô vị vô cùng, vẫn là một đám sâu kiến tự giết lẫn nhau thú vị hơn nhiều."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc