Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thánh Tôn Giá Đáo, Ma Đế Mau Quỳ Xuống Chương 1: Thánh Tôn Gả Thay Thức Tỉnh

Cài Đặt

Chương 1: Thánh Tôn Gả Thay Thức Tỉnh

Hồn Nguyên đại lục, Toàn Cơ quốc.

Hoàng thành hôm nay giăng đèn kết hoa rực rỡ, tiếng kèn trống vui mừng náo nhiệt vang khắp phố phường, kiệu hoa đón dâu của Thái tử điện hạ chậm rãi tiến về phủ Thái Phó.

Thế nhưng hậu viện phủ Thái Phó lúc này lại tràn ngập mùi máu tanh.

Ầm!

“Aaa!”

Một nữ tử nhỏ nhắn bị ném mạnh vào hòn giả sơn, thân thể ngã xuống đất dơ bẩn, đau đớn lăn lộn không ngừng.

Hỉ phục trên người nàng đã rách tả tơi, để lộ vô số vết thương sâu hoắm, khắp người đầm đìa máu tươi. Trong thân thể nàng, vang lên tiếng kêu yếu ớt đầy bi thương của một loài chim quý.

Một tên nam nhân vạm vỡ mặt mày đầy sẹo đứng bên cạnh, bàn tay thô ráp hóa thành một bàn chân gấu khổng lồ, móng vuốt sắc như dao, hắn cười lạnh đầy tàn nhẫn:

“Thật không ngờ, linh vận trời sinh của đích nữ ngốc nhà Tiêu Thái Phó lại là Chu Tước!

Đáng tiếc, ngươi lại trời sinh ngu ngốc, đến tuổi cập kê vẫn chẳng khác gì trẻ nhỏ, hoàn toàn không biết giá trị của linh vận Chu Tước quý báu, phí phạm mất hơn mười năm qua!

Nhưng mà sau hôm nay linh vận này sẽ không còn thuộc về ngươi nữa. Hãy tận hưởng chút thời gian cuối cùng này đi!”

Tiêu Họa Sanh run rẩy khóc nấc, giọng nói non nớt van xin:

“Không, đừng cướp đồ của Sanh Sanh mà... Thái tử ca ca sắp đến đón Sanh Sanh rồi, huynh ấy nhất định sẽ bảo vệ Sanh Sanh, ngươi mau cút đi, đồ xấu xa!”

“Ngươi nghĩ Thái tử điện hạ thực sự tới cưới ngươi sao?”

Một giọng nữ yêu kiều đầy giễu cợt vang lên. Hà Phinh Đình mặc áo cưới lộng lẫy bước đến, lạnh lùng nghiền nát mọi hy vọng của nàng:

“Hôm nay người thực sự trở thành Thái tử phi vào Đông Cung chính là bản tiểu thư! Còn ngươi là thứ gì chứ?”

Tên mặt sẹo vội vàng cung kính hành lễ:

“Biểu tiểu thư!”

Tiêu Họa Sanh khuôn mặt bê bết máu, ánh mắt ngơ ngác hoảng sợ:

“Tỷ, tỷ tỷ…”

“Đừng gọi ta là tỷ tỷ, ngươi không xứng!”

Hà Phinh Đình ghét bỏ nhìn nàng, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng từng lời nói ra đều cay độc lạnh như băng:

“Ngươi chắc còn chưa biết nhỉ? Thái tử điện hạ vì không muốn ta phải gả cho lão ma đầu ở Âm Hồn Uyên nên mới nhanh chóng đẩy nhanh hôn sự với ngươi.

Ngày hôm nay, ta sẽ bước vào Đông Cung, còn ngươi sẽ thay ta gả tới Âm Hồn Uyên!”

Âm Hồn Uyên là một nơi khủng khiếp nổi tiếng khắp Hồn Nguyên đại lục.

Nơi ấy quanh năm ngập tràn khí độc, khắp nơi đầy mồ hoang, cây xuyên tâm, sông đứt đầu, vịnh treo cổ, đâu đâu cũng là oán hồn quỷ dữ điên cuồng lang thang.

Người phàm bước vào tuyệt đối sẽ bị nuốt sống đến hài cốt chẳng còn, thân xác tan rã, trở thành địa ngục vô gián giữa nhân gian!

Chủ nhân nơi ấy chính là một lão ma đầu hung ác khát máu, tương truyền mặt mũi hung tợn xấu xí, ba đầu sáu tay, mỗi bữa đều ăn thịt uống máu người. Mỗi năm, các thế lực lớn nhỏ khắp nơi đều phải cung phụng một tân nương đến hiến tế.

Hà Phinh Đình có thiên phú không tệ, dung mạo lại xuất chúng, chỉ vì là cô nhi được Thái Phó phủ nhân nuôi mà lại phải đại diện Toàn Cơ quốc đi làm vật hiến tế ư, đời nào nàng ta cam lòng như thế!

Vì vậy, nàng ta dùng một chút thủ đoạn thành công quyến rũ vị hôn phu của con ngốc này, cũng chính là Thái tử điện hạ, khiến hắn đồng ý hoán đổi tân nương.

Dù sao tân nương xuất giá cũng đều dùng khăn hỉ che kín mặt, đợi tới lúc bái đường động phòng thì mọi sự đã rồi!

Hà Phinh Đình thậm chí còn ác độc bồi thêm một đao:

“Nhưng nếu Tiêu Thái Phó biết được vị Thái tử điện hạ do chính ông ta dạy dỗ lại vì ghét bỏ con gái ruột mình ngu ngốc mà thay đổi tân nương, rồi lại biết người ông ta nuôi dưỡng như con gái ruột chẳng những chiếm đoạt tất cả mọi thứ của Thái Phó phủ mà còn muốn cướp lấy linh vận của con gái ông ta thì e rằng ông ta có chết cũng không thể nhắm mắt được rồi!”

Tiêu Họa Sanh điên cuồng lắc đầu: "Không, cha ta không chết, cha chỉ đang ngủ thôi, các ngươi gạt Sanh Sanh, Sanh Sanh không tin!"

Nam nhân mặt sẹo cười cuồng ngạo: "Con ngốc này, ngươi tưởng Tiêu Thái Phó vẫn còn là cao thủ số một Toàn Cơ quốc năm xưa sao?"

"Hắn bị kẻ gian ám hại từ nhiều năm trước, đan điền đã bị phế, đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, cho dù chưa chết cũng chỉ là phế vật vô dụng mà thôi!"

"Ngay cả lão tử đây còn chán ghét vị chủ tử phế vật đó, trực tiếp quy thuận biểu tiểu thư, huống chi là Thái tử điện hạ cao quý, ngươi còn mong chờ hắn đến cứu ngươi sao?"

Hà Phinh Đình cũng cười khẽ nói: "Yên tâm đi, ta sẽ không để Tiêu Thái Phó chết đâu. Dù ông ta chỉ là một phế nhân đang hôn mê, nhưng chỉ cần thân thể ông ta còn ở phủ Thái Phó, đợi đến khi bản tiểu thư gả vào Đông Cung, với thanh danh năm xưa của ông ta chẳng phải sẽ trở thành chỗ dựa cho ta sao!"

"A, đồ xấu xa, các ngươi đều là kẻ xấu!"

Hà Phinh Đình hài lòng nhìn kẻ ngốc đang sụp đổ, nghe tiếng kèn xô na vang lên bên ngoài, trước khi xoay người rời đi liền nói: "Kiệu hoa của Thái tử điện hạ đến đón ta rồi, tuyệt đối không được để hắn phát hiện linh vận Chu Tước của con ngốc này, ngươi mau ra tay!"

"Vâng, biểu tiểu thư!"

Xẹt!

Móng gấu sắc bén của tên mặt sẹo hung hăng đâm thẳng vào đan điền của Tiêu Họa Sanh, máu tươi phun trào, hắn tàn nhẫn xé rách máu thịt của nàng.

Trong tay hắn xuất hiện một hồn khí, trực tiếp bắt đầu hút lấy linh vận Chu Tước.

"Không…!"

Tiếng kêu thảm thiết xé toạc hậu viện.

Gương mặt Tiêu Họa Sanh đau đớn vặn vẹo, một linh hồn chim đỏ cuộn tròn bỗng nhiên bị giật mạnh ra khỏi đan điền.

Ở Hồn Nguyên đại lục, ngoại trừ phế vật không thể tu luyện ra thì trẻ con vừa sinh ra đều sẽ có linh vận trong cơ thể, chủng loại gần như bao trùm vạn vật trong thiên địa.

Mọi người cũng đều dựa vào năng lực của linh vận để xác định con đường tu luyện sau này.

Linh vận của hắn là gấu nâu, sau khi luyện hóa liền có thể sở hữu móng vuốt và sức mạnh của loài gấu.

"Mặc kệ đi, dù sao linh vận Chu Tước cũng đã tới tay rồi!"

Tên mặt sẹo khạc một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.

Tiêu Họa Sanh thì đau đến mức gần như linh hồn cũng run rẩy.

Ngọn lửa kia không làm tổn thương thân thể nàng nhưng lại khiến nàng cảm nhận được nỗi đau dữ dội như lục phủ ngũ tạng đều bị thiêu đốt!

Trong lúc tuyệt vọng, nàng cảm thấy trong cơ thể có thứ gì đó bị ép ra ngoài, một ngụm máu đen kịch độc đột ngột phun ra, cảm giác bỏng rát lập tức biến mất.

Đồng thời đầu óc đau nhói, vô số ký ức ồ ạt tràn vào.

Thần trí vốn như trẻ con cũng trong khoảnh khắc khôi phục lại.

Khoảnh khắc ấy, Tiêu Họa Sanh đã nhớ ra tất cả.

Hóa ra nàng chính là Thánh Tôn huyết tộc, sau khi bị tâm phúc ở Linh Phủ thiên giới hại chết thì đã chuyển thế đến đây!

Chỉ vì ngay khi vừa sinh ra đã bị hạ độc nên ký ức kiếp trước bị phong ấn, mới trở thành một kẻ ngu dại như thế!

Không ngờ đường đường là cao thủ chí tôn mà lại bị một đám sâu kiến hại đến mức này, quả thực vô cùng nực cười!

Tiêu Họa Sanh kéo theo thân thể tàn tạ chậm rãi đứng dậy, từng giọt máu từ đầu ngón tay nhỏ xuống.

Nàng thong thả liếm sạch vết máu nơi đầu ngón tay, trong con ngươi lóe lên một tia huyết quang đỏ sẫm, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo khát máu.

Nàng xoay người, từng bước in dấu chân máu, đi về phía nơi tiếng kèn xô na vang vọng bên ngoài!

"Thái tử điện hạ quả nhiên nhân nghĩa vô song, dù ân sư đã trở thành phế nhân mà vẫn cưới nữ nhi ngốc của ân sư!"

"Đúng vậy, điện hạ thân là thiên tài số một Toàn Cơ quốc, thật đúng là tiện nghi cho con ngốc đó rồi!"

Đoạn Nam Tĩnh chắp tay đứng trước cổng phủ Thái Phó, dung mạo tuấn tú mang theo ý cười, toàn thân toát ra khí chất kiêu ngạo bẩm sinh.

Hà Phinh Đình được bà mối đỡ ra ngoài, hắn đưa tay ra định đỡ lấy nàng.

Đột nhiên, một cây trâm bạc như lưu quang xẹt qua, khăn trùm đầu của Hà Phinh Đình bất ngờ bị hất tung, nàng lập tức kinh ngạc hô lên.

Đám người đứng xem đều sững sờ: "Thái tử phi chẳng phải là Tiêu Họa Sanh sao? Sao lại thành Hà Phinh Đình rồi?"

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Sao lại không thể? Thái tử điện hạ chính là người đã giở trò đổi gả, ta chưa từng thấy kẻ nào đê tiện đến mức này, đúng là một màn kịch thật hay!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc