Năm mười tuổi, ta gặp một người đối xử với ta rất tốt.
Năm hai mươi tuổi, ta đánh mất nàng.
1. Mùa xuân thứ hai sau khi A Ly đi, ta trúng loại độc giống với nàng đã từng trúng.
Lúc đó ta mới biết, khi độc phát tác lại đau đớn đến vậy, như thể lục phủ ngũ tạng đều bị nghiền nát, gãy từng đoạn xương, máu chảy không ngừng.
Nàng là một người chỉ bị đứt tay đã khóc lóc, là cô nương thấy máu đã sợ, sao có thể chịu đựng được những ngày như vậy?
Ta không biết, bởi khi đó tất cả sự chú ý của ta đều đặt lên người đích nữ phủ Thừa tướng Tô Nguyệt Nguyệt.
Nàng ta và A Ly không giống nhau. Tô Nguyệt Nguyệt dịu dàng,, yếu đuối, khuynh quốc khuynh thành. Từ trên người nàng, ta thấy được bóng dáng mẫu thân ta.
Vị mẫu thân đã mất năm ta chín tuổi.
Nàng bị đại phu nhân hãm hại tội thông dâm, bị tra tấn đến ch.ết.
Ta tuổi nhỏ không thể làm gì được, dập đầu đến tóe máu trước mặt phụ thân cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu thân bị đại phu nhân mang đi.
Cuối cùng lại nhìn thấy bà thì hai mắt đã bị móc, đầu lưỡi bị cắt, mười ngón tay bị bấm gãy, như bị vớt ra từ vũng máu.
Thật ra từ khi mẫu thân mất, trong mắt ta cũng chẳng còn màu sắc gì nữa, cho tới khi A Ly mặc bộ y phục lộng lẫy như bướm chui sang từ lỗ chó đó rồi đứng trước mặt ta mới khiến cho thế giới của ta một lần nữa có màu sắc trở lại.
Nàng mở to đôi mắt, ngồi xổm trước mặt ta ăn điểm tâm nhìn thật ghét.
Vì thế ta cướp điểm tâm của nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

