Trong mắt Thịnh Dao, từ nhỏ Chu Thành đã là con cưng của trời, luôn tràn ngập sức sống, hiếm khi thấy cậu ấy chán nản như vậy.
Cô đột nhiên nhớ ra, không phải từ đầu Chu Thành đã lớn lên cùng họ trong cô nhi viện.
Năm đó sau khi bố mẹ Chu Thành qua đời trong một tai nạn, cậu ấy đã sống nương tựa bà nội bị ung thư của mình, nhưng chưa đầy hai năm sau bà cụ cũng qua đời.
Đây cũng là một trong những lý do sau này Chu Thành chọn ngành y sinh học.
Thịnh Dao bỗng chốc im lặng, nhưng cô đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hỏi: "Tớ có thể thử biến ra một vật không thể tồn tại được không, ví dụ như thuốc đặc trị?"
Chu Thành nghe xong cũng cảm thấy có hy vọng, thúc giục Thịnh Dao thử ngay.
"Tôi muốn... Thuốc đặc trị ung thư dạ dày."
Thịnh Dao thầm niệm trong lòng, cô dường như nhớ viện trưởng từng nhắc đến bà của Chu Thành mất vì ung thư dạ dày.
"Bụp" một tiếng, một viên thuốc nhỏ màu đỏ từ từ rơi vào lòng bàn tay Thịnh Dao.
"Muốn thuốc đặc trị AIDS, bệnh bạch cầu, ung thư xương."
"Bụp."
"Bụp."
Trên trời lần lượt rơi xuống hai viên thuốc nữa, Thịnh Dao gãi đầu, sao chỉ có hai viên?
Lẽ nào cô nói quá nhanh thế giới này chưa kịp phản ứng.
Thôi, ít nhất con đường này là không thể đi được rồi.
"Hình như không có tác dụng lắm..." Thịnh Dao xoa xoa mặt, có chút bất lực nói.
Hai người lại rơi vào im lặng.
"Thôi, nếu không ra được, vậy thì biến cho tôi một tờ vé số trúng năm triệu đi."
Thịnh Dao đột nhiên ngẩng phắt đầu lên hét lớn, cô khá lạc quan, trước khi chết ít nhất cũng phải cho cô trải nghiệm cuộc sống của người giàu chứ.
Cô còn chưa dứt lời, trên trời đã nhẹ nhàng rơi xuống một tờ vé số cào.
"Cậu có chỗ nào để đổi đâu, chi bằng biến thẳng ra một vali tiền mặt đi."
Chu Thành thấy Thịnh Dao đang cào rất hăng, có chút không nỡ ngắt lời.
"Cũng đúng."
Thịnh Dao "xoẹt" một cái biến ra một vali tiền mặt, Thịnh Dao hoan hô một tiếng, vơ lấy một cọc nhét vào túi, thấy đau lòng lại lấy ra một ít đưa cho Chu Thành: "Bất kể tớ có ra ngoài được hay không, cậu cũng có thể cầm số tiền này sống một cuộc sống tốt."
Chu Thành nhìn bầu trời đầy UFO và kiếm bay lượn, trong lòng nghĩ chắc thế giới này sắp không cần đến tiền nữa rồi.
Nhưng mà, nếu Thịnh Dao có thể thực hiện được mọi thứ, quả thật có một việc cậu ấy muốn nhờ Thịnh Dao giúp.
"À thì... Cậu có thể giúp tớ một việc được không?"
"Nói đi! Cậu có ước muốn gì chị đây có thể giúp cậu thực hiện." Thịnh Dao vung tay, ra vẻ của một trọc phú vừa được đền bù giải tỏa mấy trăm triệu.
"Giúp tôi thử tái hiện lại bài báo của Phó Thừa Phong."
Chu Thành gãi đầu, bài báo đó được coi là một bài tổng quan khá có uy tín trong lĩnh vực của cậu ấy.
Nhưng cậu ấy đã đọc nó hai tuần rồi, mà kết quả mô phỏng bằng lý thuyết và kết quả thực nghiệm vẫn không khớp nhau, biểu đồ chạy ra so với trong tài liệu, không nói là giống hệt nhau, mà quả thực y như một đứa trẻ có hai người mẹ.
Thậm chí cậu ấy còn nhân lúc phòng thí nghiệm không có ai dùng phương pháp đốt nhang gia truyền mà đàn anh dạy, nhưng hiệu quả không đáng kể.
Chuyện đơn giản như vậy, cậu ấy lại không dám làm phiền các anh chị khóa trên mãi.
"Không cần, tớ chỉ muốn dùng lý thuyết mô phỏng thôi, một cái máy tính là đủ rồi."
"Ồ." Thịnh Dao vừa nghe xong thì mất hứng, nghe có vẻ rất nhàm chán.
Chu Thành lấy tài liệu từ điện thoại ra, nói sơ qua cho Thịnh Dao về các bước thí nghiệm, cùng với một số công thức và điều kiện cần thiết trong tài liệu, Thịnh Dao nghe mà như vịt nghe sấm, mày nhíu lại có thể kẹp chết cả một ổ ruồi.
"Cậu phải chú ý đến điều kiện biên giới ở đây."
"Hay là thế này đi..."
Thịnh Dao bấm vào hổ khẩu của mình để cố gắng không ngủ gật, xoa xoa ấn đường ngắt lời Chu Thành đang thao thao bất tuyệt, chỉ vào một trong những bức ảnh mà Chu Thành nói có sự khác biệt.
"Tớ sẽ trực tiếp bắt nó tái hiện lại bức ảnh này, như vậy là biết được người đó sai hay cậu sai mà."
Thịnh Dao không muốn lãng phí mấy tiếng cuối cùng của cuộc đời mình để nghe Chu Thành giảng bài.
"Cũng được." Chu Thành tự nói cũng mệt, nếu thật sự muốn giải thích cho Thịnh Dao hiểu, không biết cậu ấy còn phải giải thích thêm bao nhiêu lần nữa.
Thịnh Dao nhẩm lại hai lần, cố gắng nhét hết những kiến thức vừa nhớ được vào điều kiện tiên quyết, sau đó thầm niệm trong lòng những điều kiện thí nghiệm mà Chu Thành vừa khoanh tròn.
Đột nhiên, trời đất bắt đầu rung chuyển, vạn vật đang dần dần biến mất, thậm chí Chu Thành cũng đang dần dần mờ đi...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



