Ngô Bình về nhà ăn cơm tối xong thì tiếp tục luyện tập với khí tức trong cơ thể. Dường như cậu sinh ra đã biết nên luyện tập như thế nào, tiến bộ rất nhanh. Đến mười hai giờ tối, cậu bắt đầu cảm thấy mình đã thay da đổi thịt, cứ như biến thành một người khác hoàn toàn, nhẹ nhàng đấm một đấm đã có thể đấm nát một tảng đá, còn có thể đánh ra được chưởng ảnh từ xa, để lại dấu tay rất sâu trên bức tường bê tông cách đó hơn mười mấy mét.
Ngô Bình liên tục nghiên cứu và thích nghi với cơ thể mới này, mãi đến hơn bốn giờ sáng mới đi ngủ.
Sáng hôm sau, Ngô Bình đến trường, cậu đọc qua một lượt sách lịch sử, ngữ văn rồi lướt qua vài bộ đề.
Lúc đang giải đề, tự dưng cậu cảm thấy có người đang tiến gần đến bên cạnh mình, sau đó gõ nhẹ lên bàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
