Ngô Bình hỏi: “Ông là người của ai?”
Quản gia nuốt nước bọt, nói: “Cậu Ngô, sao cậu lại ở đây?”
Ngô Bình cười nhạt: “Ông không nói thì tôi vẫn có thể tra ra được. Nhưng quyết định nói hay không nói lại có ý nghĩa rất lớn với ông, vì nói thì sẽ được sống mà không nói thì sẽ chết”.
Quản gia hít một hơi thật sâu, ông ta không phải quá trung thành với Hàn Tông, hơn nữa, người trước mặt ông ta quá khủng khiếp, ông ta tự thấy mình không phải đối thủ nên liền nói: “Tôi là quản gia của nhà họ Hàn, tên là Hàn Tam Lập”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


