Ánh mắt Mộng Tích Vân nhìn qua Phượng Lăng Thiên, sửng sốt nhìn qua đứa nhỏ mười năm trước gặp lại này, nhìn thấy nó có ba phần bóng dáng con mình, mà nó gọi nàng là "Nãi nãi ", đây không phải cháu của nàng thì còn ai chứ.
Mộng Tích Vân lúc này không khóc lại cười, nói:
- Ngươi là Thiên nhi, là bảo bối của ta?
- Đương nhiên là Thiên nhi, nãi nãi ngươi không nhận ra Thiên nhi sao?
Phượng Lăng Thiên lúc này buồn xo nói ra.
Mộng Tích Vân ôm Phượng Lăng Thiên vào lòng, lại vuốt ve đầu Phượng Lăng Thiên.
- Hảo hảo, vẫn là cháu ta nghe lời, về sau ngươi ở bên cạnh nãi nãi được không.
Lần này không chỉ con mình quay về, ngay cả cháu cũng quay về, Mộng Tích Vân vô cùng cao hứng.
- Phụ thân nói đúng, vào nhà rồi nói!
Lăng Tiếu nói ra, hắn nhìn qua con mình và nói thầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
