Lăng Tiếu ôm Phượng Tiêm Vận vào lòng, vuốt nhẹ và nói:
- Nếu như ngươi không có thời gian, ta quay về một mình là được rồi.
- Đồ ngốc, ta sao cho ngươi quay về một mình được chứ, ta cũng muốn gặp phụ mẫu, lần này trở về cũng mang bọn họ tới luôn, tránh khỏi xa cách hai nơi, hơn nữa sinh hoạt ở trung vực cũng tốt cho họ.
Lăng Tiếu lúc này nhéo mũi của Phượng Tiêm Vận.
Lăng Tiếu bây giờ xem như đứng vững gót chân ở trung vực, cũng nên tiếp người nhà quay về.
Ai không nhớ nhà? Ai không nhớ người thân?
Lăng Tiếu cũng không phải người vong bản, cũng là người có tình cảm bình thường mà thôi.
Bây giờ Phượng Tiêm Vận quay trở về, Lăng Tiếu cũng cảm thấy nên làm tiếp theo, đồng thời trong lòng của hắn cũng chờ mong Vân Mộng Kỳ sau khi đào thoát khỏi tay âm bà nên quay về tây bắc?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

