Trong một khu vực núi rừng bị phá hoại gần hết, hai người thân thể đầy vết thương đứng cách nhau không xa, máu tươi nhuộm đỏ khu vực gần đó.
Trên người của hai người gần như không có miếng thịt nào nguyên vẹn, xương trắng lộ ra ngoài.
Ở gần đó có hai con linh thú bát giai đang hấp hối, cùng chúng đổ máu như suối té trên đất, bên cạnh chúng là một đám linh thú thất giai đỉnh phong, bọn chúng biết rõ chỉ cần thôn phệ tinh hoa của hai con bát giai trước mặt, bọn chúng có thể bước vào bát giai.
Vài đầu linh thú thất giai đỉnh phong này cuối cùng nhịn không được hấp dẫn, chúng điên cuồng lao qua phía hai con linh thú bát giai kia, con nào thôn phệ được tinh hoa thì tiến thêm một bước.
Hai con linh thú bát giai ám thuộc tính không thể phản kháng, liền bị phanh thây.
Ở cách hai người không xa còn có một đám linh thú khác.
Sử Nhất Đao cũng không có ngờ tới Phong Nha lại không muốn sống, cùng hắn liều chết, mà hắn lúc đầu phán đoán sai về Phong Nha, đồng thời hắn cũng không có tâm tư liều mạng với Phong Nha.
Hắn sống nhiều năm rồi, hắn phi thường xem trọng tính mạng của bản thân, mà Phong Nha bày ra thực lực mạnh mẽ và liều mạng khiến hắn nao núng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
