Dù Lăng Tiếu muốn nhìn rõ lòng trung thành của Tiếu Ngạo Cung bên mình như thế nào, cũng muốn xem tâm thái của bọn họ lúc đại chiến sinh tử ra sao, phải chẳng có người lâm trận bỏ trốn.
Hiện tại hắn đã hiểu, hắn không có ý định bảo bọn họ chứng tỏ cái gì, cũng càng không cần dong dài như vậy, hắn thành lập tông môn chính là tụ tập lực lượng, bây giờ người bên cạnh chết hết thì hắn trở thành cung chủ được gì chứ?
Ánh mắt của Lăng Tiếu nhìn qua Dạ Lang cùng Tứ Giác Ma Ngưu kia.
Lăng Tiếu đưa mắt nhìn qua thì biến sắc, quát lên:
Dạ Lang lúc này cung kính nói chuyện với Tứ Giác Ma Ngưu.
Con mắt Tứ Giác Ma Ngưu hiện ra thần sắc khinh thường, hắn ngửa đầu nói to:
- Tiểu tử, đối phó những nhân loại hèn mọn này mà cần lão tử ra tay, đúng là quá không xem lão Ngưu ta vào mắt mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


