Lưu tông chủ, thành ý của ngươi chưa đủ!
Lăng Tiếu lắc đầu thất vọng nói một câu.
Hắn do dự một chút, quỳ một gối trước mặt Lăng Tiếu, nói:
- Lưu Việt bái kiến cung chủ!
Thuận theo Lưu Việt quỳ xuống, đám người Lưu Dương Tông sau lưng cùng quỳ trước mặt Lăng Tiếu.
- Bái kiến cung chủ!
Âm thanh này ở xa xa vang lên không dứt.
Trên mặt Lăng Tiếu tươi cười hài lòng, nói:
- Ân, đều đứng dậy đi, ngày sau các người sẽ không hối hận vì quyết định này!
Lúc này nói:
- Thả hai vị trưởng lão của bản cung ra.
Lưu Việt bảo thả người, Lưu Quần cùng Quan Xương đi tới bên cạnh Lăng Tiếu, cũng cởi dây thừng đặc chế trên người bọn họ.
Lăng Tiếu cho bọn họ ăn đan dược trị thương, cũng đồng thời cho Lưu Húc ăn đan dược trị thương luôn.
- Ngày sau hắn pử bêm cạnh ta, phong hắn làm trưởng lão trong cung a, bản cung sẽ không đối đãi không công bằng với hắn!
Lăng Tiếu chỉ vào Lưu Húc nói.
- Này... Này sao được!
Lưu Việt quá sợ hãi nói.
Hắn còn trông cậy vào con mình mạnh lên thay thế Tiếu Ngạo Cung đấy, nếu con của mình ở bên cạnh Lăng Tiếu, sự kiện này sôi bỏng hỏng không sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
