Cổ Bản nghênh tiếp ánh mắt của Cổ An, buồn bả nói:
- Gia chủ, vốn với quyết định của ngươi ta không phản đối, nhưng mà chết nhiều thái thượng trưởng lão như vậy, ta không thể không đứng ra nói một câu công đạo.
Nói tới đây hắn dừng một chút, nhìn qua mọi người nói:
- Mọi người có nhớ vì sau lúc đó phát Cổ Sát Lệnh tru sát Lăng Tiếu không?
Cổ Sát Lệnh lúc đó là trải qua thương nghị mới nhất trí đối ngoại, bọn họ cũng không biết Cổ Bản vì sao hỏi như vậy.
Cổ An cười lạnh, nói:
- Lăng Tiếu giết nhiều nhân tài mới xuất hiện của Cổ gia chúng ta, càng đoạt đi đi thánh kí trấn tộc của Cổ gia chúng ta, cho nên phát ra Cổ Sát Lệnh với hắn.
Cổ Bản nhìn chung quanh nói:
- Gia chủ, ngươi có biết vì sao người trẻ tuổi của Cổ gia chúng ta bị giết không? Bọn chúng sau khi tranh đoạt hoàng bảng chấm dứt vẫn hoàn hảo, nhưng mà sau đó bọn chúng đuổi giết Lăng Tiếu, mới bị Lăng Tiếu giết...
Cổ An không có chờ Cổ Bản nói xong đã lớn tiếng nói:
- Ý ngươi nói là Cổ gia chúng ta tự rước phiền phức?
Cổ Bản lắc đầu nói:
Bỗng dưng Cổ Bản tươi cười hung á.
- Ha ha... Gia chủ, ngươi nói quá nhanh rồi, ngươi còn nhớ kỹ mười mấy năm trước, Cổ Thiên Hải cũng là nhân tài mới xuất hiện của Cổ gia chúng ta, cũng trong tranh đoạt hoàng bảng bị giết, khi ấy ngươi có phát ra Cổ Sát Lệnh hay sao? Ta nhớ kỹ... Khi ấy ngươi không có phát.
- Cổ Thiên Hải?
Cổ An chần nhớ lại một chút, trong trí nhớ loáng thoáng có ký ức mơ hồ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


