Nhớ lại lúc trước hắn cùng Viên Chiến Thiên ở chiến loạn uyên chiến đấu, đánh đến hết sức sung sướng lâm ly, để cho hắn đến nay đều hoài niệm cảm giác thế quân lực địch kia.
Mà Vũ Bất Phàm thân là đệ tử kiệt xuất nhất của Linh Vũ các, cũng không biết năng lực của hắn như thế nào.
- Ừ, thời gian là sắp đến gần rồi, bất quá không sao!
Lăng Tiếu nhẹ ứng nói, trong long mục lấp lánh thần mang hưng phấn.
Lăng Tiếu trở lại trong phòng do hai vị phu nhân hầu hạ tắm rửa thay quần áo.
Nhị nữ cũng không biết là bởi vì Lăng Tiếu muốn đi chiến đấu hay không, hay là tư niệm cách xa nhau nửa năm khó chịu nổi, lại chủ động trêu chọc dục vọng của Lăng Tiếu, ba người không khỏi ở trong phòng điên loan đảo phượng một phen, chiến đấu cũng là tương đương kịch liệt.
Một ngày qua đi, nhị nữ bị Lăng Tiếu tư nhuận đến giống như kiều hoa sau cơn mưa, lộ ra kiều diễm xinh đpẹ vô cùng, phong tình thiếu phụ kia tận hiện ở trên khuôn mặt.
Lăng Tiếu nhìn bọn họ phong tình vạn chủng, thân thể bạo mãn như ngọc, thiếu chút nữa có một loại cảm giác không muốn rời giường.
Hắn phải thầm thở dài tâm tính của mình thực sự là càng lúc càng kém.
- Nữ nhân là họa nước, lời ấy thực sự không giả a!
Lăng Tiếu ở trong lòng tán thán nói.
Lăng Tiếu tùy hai người hầu hạ ăn mặc võ phục, một bộ hắc sắc kình trang phủ lên trên người, cơ nhục tuyến điều phân minh như ẩn như hiện kia tận hiện lên thể phách dương kiên cường tráng, khuôn mặt mê chết không cần đền mạng kia mang theo vài phần tà khí, còn có vài phần khí chất kiên nghị, khí độ bất phàm tận hiện trước mắt, đủ để giây sát bất kỳ nữ nhân nào rồi.
Lăng Tiếu phủ thêm một cái áo choàng đấu bồng, bước đi long hình hổ bộ mạnh mẽ uy vũ đi ra khỏi căn phòng.
Nữ nhân của hắn cơ hồ đều tập trung lại đây, chỉ có Ngọc Liệt Diễm cùng Vũ Mị ương không có ở chỗ này, hai người bọn họ tự biết thực lực yếu nhất, một mực ở trong trạng thái bế quan đều không có đi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


