Nói xong, ông ta lại mắng thêm câu nữa: "Đúng là khốn nạn!"
Lông mày bà Khương Lệ giật giật, tên khốn ông Đổng Chính Hào vừa nhắc đến, chính là em rể bà.
"Vậy... tiệc sinh nhật tổ chức vào ngày mai của chú Nghiệp, chúng ta có đi nữa không?".
"Đi, đương nhiên là phải đi chứ."
Ông Đổng Chính Hào không xem trọng gã Chiêm Hồng Nghiệp kia cho lắm. Thời điểm ông ta và ông Tần Khai cùng nhau kinh doanh lăn lộn trên thương trường, thì gã Chiêm Hồng Nghiệp kia vẫn chỉ là hạng tép riu, nhưng không ngờ gã này số đỏ gặp thời, chỉ mới vài năm đã phất lên vù vù. Hiện giờ ông Tần qua đời, khiến cho gã càng được dịp ngoi lên.
Người ta thường nói sông có khúc, người có lúc, tại sao con sông lớn như vậy không dìm chết gã đó luôn đi?
Trong lúc hai người đang nói chuyện, thì Liễu Mộc Mộc bưng bát mì đi ra, đặt xuống bàn uống nước, sau đó đưa đũa cho ông Đổng Chính Hào.
Ông Đổng Chính Hào bưng bát mì lên cắm cúi ăn, Liễu Mộc Mộc nhân tiện ngồi luôn xuống bên cạnh, nhìn ông ta.
Bà Khương Lệ vốn dĩ còn định trò chuyện đôi câu với ông Đổng Chính Hào, nhưng nhìn thấy Liễu Mộc Mộc ở đây thì chẳng còn tâm trạng nào để trò chuyện nữa.
Bà ta liếc mắt nhìn Liễu Mộc Mộc, hỏi: "Ngày mai có một buổi tiệc sinh nhật, Mộc Mộc đã có bộ quần áo nào phù hợp chưa?"
Liễu Mộc Mộc chớp chớp mắt: "... Có lẽ là chưa ạ."
Về phương diện này, cô thật sự không có kinh nghiệm.
"Giờ có đặt lễ phục thì cũng không kịp, chi bằng chọn tạm một bộ trong tủ quần áo của tiểu Duyệt đi. Hai đứa bọn con vóc dáng tương đương nhau, quần áo của con bé chắc con sẽ mặc vừa thôi."
Liễu Mộc Mộc nhìn Đổng Duyệt đang lúi húi trong bếp, vóc dáng hai người bọn cô không thể nói là giống y hệt được, mà chỉ có thể nói là chẳng có tí liên quan gì đến nhau.
Bà Khương Lệ thật sự đã nhắm mắt nói bừa rồi.
Bên này ông Đổng Chính Hào đang mải húp mì, nên hoàn toàn không để tâm xem hai người phụ nữ nói chuyện gì.
Liễu Mộc Mộc quay qua nói với ông Đổng Chính Hào: "Bố ơi, có thể cho con mượn mấy trăm tệ được không, ngày mai con đi mua lễ phục."
"Hả? Dì Khương chưa mua cho con à?" Ông Đổng Chính Hào ngẩng đầu lên hỏi.
Bà Khương Lệ nghiến răng kèn kẹt, nhủ bụng con nhãi mách lẻo, vừa nói với vẻ khó xử: "Thời gian gấp quá, đặt lễ phục thì không kịp, tôi vốn định để Mộc Mộc mặc lễ phục của tiểu Duyệt, hai chị em cũng đâu cần phân chia rạch ròi quá làm gì."
"Cũng phải..."
"Có vài thứ vẫn cần phải phân chia rạch ròi đấy ạ. Ví dụ như con muốn chia bớt hơn hai cân rưỡi thịt trên người cho tiểu Duyệt, đáng tiếc cho dù em ấy có đồng ý cũng không thể."
Cuối cùng ông Đổng Chính Hào cũng muộn màng nhận ra rằng hai người này lại gây nhau rồi.
Ông ta nóng nảy khua khua đũa nói: "Được rồi, đừng nói nữa, ngày mai để tự Mộc Mộc đi mua quần áo, bà chuyển khoản cho nó mấy nghìn tệ đi, cũng không phải đặt may làm gì."
Bà Khương Lệ ấm ức ngậm miệng không nói năng gì nữa. Liễu Mộc Mộc sốt sắng lôi điện thoại ra lắc lắc trước mặt bà ta: "Dì Khương kết bạn với con nhé, để tiện chuyển tiền."
"Không việc gì phải vội thế." Bà Khương Lệ tức đến nghiến răng nặn ra mấy chữ: “Sẽ không để con phải thiếu tiền đâu."
Nói xong, đứng dậy bỏ đi.
Thấy bà Khương Lệ bị chọc tức bỏ đi, ông Đổng Chính Hào lườm Liễu Mộc Mộc bằng ánh mắt cảnh cáo: "Con cứ yên tâm, ở nhà này không thiếu cơm ăn áo mặc cho con đâu, đừng có giả vờ đáng thương như vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
