Ông thấy con gái út sợ hãi như vậy, liền vỗ nhẹ lên đầu con, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể để an ủi: "Đừng sợ, chỉ là miệng vết thương bị rách thôi, không sao đâu."
Ông Đổng Chính Hào cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng Liễu Mộc Mộc thì hoàn toàn không nghĩ như vậy.
Đúng vào lúc này, vài cô y tá đẩy giường bệnh ra ngoài, chắc là định đưa người bệnh xuống tầng dưới để cấp cứu.
Lúc đi ngang qua ba bố con, ông Đổng Chính Hào liếc nhìn một cái, thấy ông Tần Khai vẫn đang mở mắt, chỉ là băng gạc trên người đã thấm đẫm máu tươi.
"Bố cũng đi theo đi." Liễu Mộc Mộc đang đứng bên cạnh đột nhiên bảo.
Ông Đổng định nói không cần, nhưng lại nghe con gái nói tiếp: "Chưa biết chừng còn có thể gặp mặt bác ấy lần cuối đấy ạ."
Ông Đổng Chính Hào tuy vẫn còn hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn đi theo.
Và đúng như những gì Liễu Mộc Mộc nói, ông ta chỉ kịp nhìn mặt ông Tần Khai một lần cuối.
Cửa phòng cấp cứu đóng lại rồi được mở ra, bác sĩ vô cùng thương tiếc thông báo vì các vết thương trên toàn bộ cơ thể người bệnh bị rách dẫn đến mất máu quá nhiều, dù đã tận tình cứu chữa nhưng vẫn không qua khỏi.
Khoảnh khắc đó, ông Đổng Chính Hào đang đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu, nghe thấy tiếng khóc của bà Tần, lập tức lạnh toát sống lưng.
Mãi cho đến hơn năm giờ chiều, tận khi người nhà họ Tần đến bệnh viện đầy đủ rồi, ông Đổng Chính Hào và bà Khương Lệ, người bị chồng gọi xuống để an ủi bà Tần, mới mệt mỏi rã rời quay về phòng bệnh của con trai.
Hai người vừa đi tới trước cửa phòng bệnh, thì nghe thấy tiếng cãi vã yếu ớt của Đổng Kỳ: "Tao nói cho mày biết, mày đừng có ở đây giả vờ giả vịt với tao, cũng đừng hòng nghĩ tới chuyện bòn rút của cải trong gia đình nhà tao. Tất cả tiền bạc của nhà họ Đổng này đều là của tao, không có phần cho đám người hao cơm tốn chỗ, không đáng một xu như chúng mày đâu. Sớm muộn gì chúng mày cũng phải biến khỏi cái nhà này!"
Trong phòng bệnh, Đổng Kỳ vẫn đang tuôn một tràng những câu láo xược với Liễu Mộc Mộc.
Đám người hao cơm tốn chỗ mà nó nhắc đến, không đơn thuần là ám chỉ mỗi Liễu Mộc Mộc đang muốn vào ở trong nhà nó, mà còn bao gồm cả người chị gái ruột Đổng Duyệt nữa.
Thâm tâm nó luôn cho rằng những lời bà nội nói là chính xác. Nuôi Đổng Duyệt khôn lớn, lo cho chị ta đi học đại học đã là hết tình hết nghĩa với chị ta rồi. Tương lai sau khi nó thừa kế công việc kinh doanh của gia đình xong sẽ đuổi chị ta ra khỏi nhà, đây là quyền lợi của nó với tư cách là con trai trưởng của nhà họ Đổng.
Những lời này, cho dù là Đổng Duyệt đã nghe quen từ nhỏ cũng cảm thấy rất phản cảm, nhưng trước giờ em không bao giờ phản bác, vì cứ hễ cãi nhau với Đổng Kỳ, người phải nhận sai luôn luôn là em.
Nhưng Liễu Mộc Mộc lại không muốn chiều hư thằng nhãi con này, cô trợn trừng mắt lên nói: "Ai không biết còn tưởng trong nhà có ngai vàng để truyền lại cho đời sau ấy chứ. Uống mấy lít rượu giả rồi mà say đến lú cả não thế."
Đổng Kỳ hừ mũi đầy khinh thường: "Mày đừng có tinh vi, lát nữa tao sẽ mách bố tao, đuổi mày ra khỏi nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

