Ông Đổng Chính Hào cũng giống như những người đàn ông khác, đều có một vài tật xấu chung đã ăn sâu vào trong máu. Ông ta có thể không nhận đứa con gái này, không cho con bé bước qua cửa nhà, nhưng người khác thì không được quyền bắt ông ta phải làm thế. Con gái ruột do mình sinh ra, tại sao lại không cho nó vào ở trong nhà mình?
Bà Khương Lệ không nhắc đến thì thôi, nhưng đã nhắc đến rồi thì ông ta lại càng không đồng ý.
Ông ta nghĩ, dù sao Liễu Mộc Mộc cũng không thể dọn ra ngoài, sau này mọi người vẫn sẽ phải sống chung với nhau, không thể để không khí trong nhà cứ căng thẳng mãi thế này được. Nếu con bé đã muốn đi thăm, thì cứ để cho nó đi, xoa dịu mối quan hệ một chút cũng tốt.
Nhưng ông ta vẫn nhắc nhở con: "Đi cũng được, nhưng phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, dì Khương của con dù gì cũng là người lớn, đừng có không biết lớn nhỏ."
"Đương nhiên rồi ạ, con trước giờ là người rất lễ phép mà."
Cơm nước xong xuôi, ông Đổng Chính Hào nằm trên sofa nghỉ ngơi, Đổng Duyệt thì tiếp tục bận rộn trong bếp, Liễu Mộc Mộc vẫn ngồi ở bàn ăn, nghịch nghịch ba đồng xu.
Đã ném liên tục mấy lần rồi, nhưng đều khiến cô cảm thấy không được tốt lắm.
Ném đến lần thứ sáu, thì Đổng Duyệt xách một cái hộp cơm hai tầng từ trong bếp đi ra, Liễu Mộc Mộc vẫy vẫy tay với em gái: "Tung giúp chị một phát đi."
Đổng Duyệt đặt hộp cơm xuống, khó hiểu đi tới chỗ Liễu Mộc Mộc.
Em làm theo hướng dẫn của chị cả, xóc xóc đồng xu trong lòng bàn tay, sau đó tung ra mặt bàn.
Liễu Mộc Mộc sắp xếp lại các đồng xu xong, nhìn chằm chằm hồi lâu phán: "Ra cửa thấy máu, số đen thắp đèn soi không sáng nổi."
"Chị đang xem bói à?" Đổng Duyệt thì thào hỏi.
"Đúng vậy." Liễu Mộc Mộc trả lời rất dứt khoát: “Mỗi ngày bói một quẻ, để đi đi về về được bình an."
Trong lúc hai chị em đang nói chuyện, không biết ông Đổng Chính Hào đã đi vào từ bao giờ, ông ta cau mày nghe Liễu Mộc Mộc nói xong, mới ho một tiếng rõ to, cắt đứt cuộc nói chuyện của hai đứa.
Liễu Mộc Mộc ngoái đầu lại, thấy vẻ mặt sa sầm của ông Đổng Chính Hào, ông ta nói: "Con có thể coi những thứ này là sở thích cá nhân, nhưng đừng lấy ra nghịch ngợm công khai như vậy."
Liễu Mộc Mộc không phản bác, chỉ cười tít mắt hỏi ngược lại ông Đổng Chính Hào: "Bố có muốn con bói cho một quẻ không, miễn phí."
"Không bói toán gì hết." Dứt lời, ông ta chắp tay sau lưng bỏ đi.
"Chẹp, không có mắt nhìn người gì cả. Không bói thì không bói, dù sao cũng là khuôn mặt có tướng hao tài tổn của." Cô lầm bà lầm bẩm.
Tầm hai giờ chiều, ông Đổng Chính Hào lái xe đưa hai chị em đến bệnh viện.
Lúc tới bên ngoài phòng bệnh, không ngoài dự đoán, vừa phát hiện ra Liễu Mộc Mộc cũng đến, khuôn mặt bà Khương Lệ thoắt cái trở nên lạnh như tiền, đóng cửa kêu "Rầm" một tiếng, nhốt luôn cả ba người ở ngoài không cho vào.
Bà Khương Lệ nổi nóng, thì ông Đổng Chính Hào cũng chẳng vui vẻ gì.
Vốn dĩ muốn xoa dịu mối quan hệ giữa mọi người trong nhà, ai ngờ bà Khương Lệ lại khiến ông ta xấu mặt ở nơi công cộng như thế.
Vì thế ông Đổng Chính Hào dứt khoát dẫn theo hai cô con gái vào trong thang máy đi lên tầng bảy, tìm đến phòng 703 thăm bạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



