Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 8: Chuộc Lỗi Với Anh

Cài Đặt

Chương 8: Chuộc Lỗi Với Anh

Trọng Hi Nhiên bị anh ép vào lòng, bàn tay áp sát làn da nóng hổi trên ngực anh khiến hơi ấm lan tỏa khắp lòng bàn tay.

Cô nói một cách gượng gạo: "Như thế này thì nói sao đây... Anh thả em ra trước đã, tắm xong rồi tính sau."

Gương mặt trắng hồng của cô lập tức ửng lên sắc hồng như hoa tường vi, màu hồng ấy lan dần xuống cổ khiến người ta khó rời mắt.

Kỳ Tư Niên nhẹ nhàng xoa lưng eo cô như một lời ám chỉ đầy tế nhị.

Trọng Hi Nhiên cảm thấy môi mình khô khốc, quay mặt đi rồi đẩy anh: "Em khát nước quá, anh đi tắm trước đi..."

Anh suy nghĩ giây lát rồi buông tay, cô lập tức chuồn ngay ra ngoài.

Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại, Trọng Hi Nhiên áp bàn tay lên đôi má nóng bừng rồi vội vẫy vẫy cho dịu bớt.

Cô lấy chai nước khoáng trong tủ lạnh áp lên mặt, một lúc lâu sau mới dần bình tĩnh lại.

Thân hình Kỳ Tư Niên quả thực rất đẹp, cơ bụng và đường V-cut rõ nét hơn cả các nam ngôi sao trong giới, tràn đầy hormone nam tính.

Cô ngồi thẫn thờ trên sofa bỗng nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm ngừng chảy, giật mình tỉnh lại.

Khung cảnh lúc nãy quá xấu hổ, thấy Kỳ Tư Niên sắp ra ngoài, Trọng Hi Nhiên không nghĩ nhiều liền với lấy bộ đồ ngủ trong tủ rồi chạy lên phòng tắm tầng trên.

Cô cố tình tắm thật chậm, trốn được lúc nào hay lúc đó.

Khi cô tắm xong xuống thì chắc anh cũng quên chuyện lúc nãy rồi.

Sau khi sấy tóc và hoàn thành chu trình dưỡng da, hơn một tiếng đã trôi qua.

Cô mở cửa nhẹ nhàng bước từng bước nhỏ xuống lầu.

Kỳ Tư Niên đang ngồi trên sofa phòng khách, tay cầm điếu thuốc. Nghe thấy tiếng động, anh gạt tàn thuốc rồi ngẩng đầu nhìn cô: "Anh tưởng em định ở luôn trong đó."

Trọng Hi Nhiên: "..."

Câu nói rõ ràng là châm chọc nhưng giọng điệu anh lại bình thản khiến ý mỉa mai giảm đi nhiều, nghe như đang trêu đùa.

Kỳ Tư Niên lại nói: "Lại đây."

Trọng Hi Nhiên mím môi, ngoan ngoãn bước đến ngồi xuống cạnh anh.

Kỳ Tư Niên dập tắt thuốc, không có ý định chạm vào cô mà chỉ nói nhẹ: "Nói nốt những gì em định nói lúc nãy đi."

Trọng Hi Nhiên vặn vẹo một lọn tóc trước ngực, nói không được tự nhiên: "Lúc nãy em nói gần hết rồi mà. Trong mắt anh em đúng là đứa ngốc đến mức bị người ta bỏ rơi rồi vẫn còn luyến tiếc sao?"

"Chẳng lẽ em là não tình yêu?"

Kỳ Tư Niên liếc nhìn cô, dù không nói lời nào nhưng ánh mắt ấy đã thể hiện rõ sự đồng tình.

Trọng Hi Nhiên chợt nhớ lại chuyện năm xưa bỏ trốn không thành bị anh bắt về, đột nhiên im lặng.

Vài giây yên lặng trôi qua, Kỳ Tư Niên dường như muốn giúp cô giải vây: "Ít nhất bây giờ thì không phải."

Trọng Hi Nhiên: "..."

Thà không giải vây còn hơn.

Trọng Hi Nhiên: "Ngày trước em cũng không phải vậy đâu, em năm đó..."

Cô ngừng lại, "Thôi bỏ qua đi, chuyện cũ rồi không đáng nhắc lại. Lần này em gặp Hoắc Tân là vì..."

Cô đột nhiên không biết diễn đạt thế nào.

Kỳ Tư Niên im lặng chờ đợi.

Trọng Hi Nhiên suy nghĩ rồi nói: "Anh có biết khái niệm 'cảm giác nghi thức' không?"

Kỳ Tư Niên: "Đại khái."

Trọng Hi Nhiên nhìn bóng hình anh phản chiếu trên màn hình tivi, nói khẽ: "Em thuộc tuýp người coi trọng nghi thức. Năm đó anh ta đột nhiên bỏ đi không một lời giải thích, em luôn cảm thấy..."

Giọng cô nhỏ dần, "cảm thấy chưa có một lời chia tay trọn vẹn."

Kỳ Tư Niên chờ vài giây rồi bình thản nói: "Vậy nên em cảm thấy tiếc nuối và muốn gặp lại anh ta."

"Không phải." Anh hiểu lầm rồi, Trọng Hi Nhiên vội nói: "Em không hề tiếc nuối gì với anh ta, em gặp anh ta chỉ để khép lại quá khứ của chính mình."

Kỳ Tư Niên không đáp, dường như đang cố thấu hiểu suy nghĩ của cô. Vài phút sau, anh ngẩng mắt nhìn cô: "Vậy tại sao phải giấu anh? Sợ anh không cho em gặp anh ta?"

"Tất nhiên không phải, lúc đó em không ngờ anh lại..." Trọng Hi Nhiên nghĩ mãi mới thốt ra được từ thích hợp, "chín chắn và rộng lượng đến vậy."

Kỳ Tư Niên: "..."

"Em chỉ đơn giản nghĩ tránh voi chẳng xấu mặt nào, dù sao chúng ta cũng không... quá thân thiết."

Đến cuối câu, giọng cô càng lúc càng nhỏ.

Kỳ Tư Niên nhướng mày.

Anh đứng dậy đi về phòng ngủ: "Hôm nay em cũng mệt rồi, nghỉ đi."

Mệt không quan trọng bằng việc Trọng Hi Nhiên đang đói, mấy ngày nay cô hầu như không ăn gì. Nhưng giờ đã khuya, Kỳ Tư Niên mấy ngày nay cũng không ngủ đủ, cô không muốn làm phiền nữa nên lặng lẽ theo anh vào phòng ngủ.

Hai người nằm hai bên giường, đắp chăn mỏng riêng và không ai nói với ai lời nào.

Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn nghe thấy hơi thở của nhau.

Những lần ngủ chung trước đây cũng đều như vậy, không can thiệp vào nhau nên Trọng Hi Nhiên đã quá quen. Nhưng hôm nay cô khó ngủ.

Cảm giác cuộc trò chuyện lúc nãy chưa thực sự kết thúc, cô vẫn còn nợ anh một lời xin lỗi.

Một lúc sau, Trọng Hi Nhiên thử gọi anh: "Kỳ Tư Niên."

"Sao thế?" Giọng anh trầm đục.

Trong bóng tối, Trọng Hi Nhiên hít sâu: "Xin lỗi, em không nên giấu anh khiến anh bị bất ngờ."

Kỳ Tư Niên bình thản đáp: "Cũng chưa đến mức bất ngờ."

Trọng Hi Nhiên bật đèn ngọn, ánh sáng vàng dịu chiếu rọi lên gương mặt Kỳ Tư Niên.

Cô chống tay trên giường nhô người dậy, đột nhiên hỏi: "Sao hôm nay anh lại giúp em như vậy?"

Kỳ Tư Niên mở mắt. Khi tháo kính ra, đôi mắt anh dịu dàng hơn hẳn nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng: "Em nghĩ vì sao?"

Trọng Hi Nhiên cắn nhẹ môi: "Về sau em sẽ làm một người vợ tốt của anh, không để anh mất mặt nữa."

Kỳ Tư Niên biểu cảm lạnh nhạt: "Biết thế là được."

Anh lại nhắm mắt lại.

Trọng Hi Nhiên nhìn thấy chăn của anh bị xô lệch, trong đầu lóe lên lời hứa vừa rồi về việc làm người vợ tốt, liền với tay kéo chăn lên đắp cho anh.

"Không phải, em chỉ..." Lúc này nói là sơ ý nghe cứ như đang giả vờ chối từ.

Cô đành nằm im trên người Kỳ Tư Niên, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa cổ áo anh: "Anh cứ coi như em đang tạ tội, được không?"

Dù sao anh cũng rất thích cơ thể cô.

Kỳ Tư Niên giọng trầm khàn: "Vậy thì phải xem em có thành ý hay không."

Trọng Hi Nhiên: "..."

Cô đã bắt đầu hối hận rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc