Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Ngu không kìm lòng gọi thêm một phần cá hấp tái chua cay, vừa ăn vừa xuýt xoa: "Hi Hi, đồ ăn ở căng tin của chồng cậu ngon quá, vượt xa cơm hộp đoàn phim của bọn mình."
Trọng Hi Nhiên ậm ừ đáp lại.
Tạ Ngu hỏi: "Cậu sao thế? Không vui à?"
"Không có." Trọng Hi Nhiên lấy lại tinh thần: "Mình đang suy nghĩ về kịch bản thôi."
Trong đầu cô thoáng hiện khuôn mặt lạnh lùng của Kỳ Tư Niên lúc nãy, lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu.
Trước đây anh vẫn luôn như vậy, không có gì thay đổi, sao tự dưng lần này cô lại mang theo kỳ vọng?
Cứ nghĩ rằng lúc nãy dưới lầu lẽ ra không nên chỉ nói vài câu qua loa như thế.
Cô đang ăn miếng cá thì Nhan Diệc Khả gọi điện tới: "Hi Hi, cô thật sự mượn được tòa nhà của chồng để quay phim à?"
Trọng Hi Nhiên: "Ừ."
"Vậy giúp tôi mượn luôn được không?"
Trọng Hi Nhiên chợt nhớ lại cảnh bẽ mặt khi mượn tòa nhà tập đoàn Kỳ thị từ Kỳ Tư Niên, bị ớt cay xộc lên mũi nên cô vội vàng uống nước.
Nhan Diệc Khả trong điện thoại giọng đáng thương: "Phim tôi mấy tháng nữa mới quay, chắc chắn không đụng lịch cô đâu, góc quay cũng khác hẳn, làm ơn đi mà."
Trọng Hi Nhiên do dự: "Để tôi hỏi thử nhé, nhưng không chắc được đâu."
Nhan Diệc Khả: "Chồng cô não yêu đương như thế, chỉ cần cô lên tiếng là anh ấy đồng ý ngay thôi."
Cô ấy hiểu lầm gì về Kỳ Tư Niên vậy? Sao có thể nghĩ anh là người não yêu..
Trong đầu cô lại hiện lên cảnh Kỳ Tư Niên bắt gặp cô gọi "anh yêu", mặt đỏ ửng.
Cô tự nhủ không được suy nghĩ linh tinh, tập trung vào bữa ăn.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính tòa nhà chiếu vào, ấm áp vô cùng.
Là quản lý nghệ sĩ, Tạ Ngu dù ăn cơm vẫn không rời điện thoại, luôn theo dõi động thái của nghệ sĩ.
Trọng Hi Nhiên vừa ăn xong, Tạ Ngu ngồi đối diện bỗng ngẩng đầu nhìn cô.
Gần đây cô đã quen với ánh mắt này của Tạ Ngu, liền hỏi: "Lại chuyện gì nữa?"
Tạ Ngu đưa điện thoại cho cô.
Một bài đăng hot trên diễn đàn với nội dung: Cô Trọng hôm nay đến Kỳ thị quay phim, còn chạm trán Kỳ tổng, hai người nhìn chẳng thân thiết chút nào.
Đoạn video quay lại cảnh cô và Kỳ Tư Niên gặp mặt lúc nãy lan truyền nhanh thật.
Cô lướt xuống xem bình luận.
"Trọng Hi Nhiên cứng đờ quá, các bạn đứng trước chồng có như thế không?"
"Sao tôi thấy cô ấy sợ chồng thế, xem cánh tay cứng ngắc không biết đặt đâu rõ ràng là đang căng thẳng!"
"Đúng vậy, hậu trường quay phim với Hoắc Tân trước kia cô ấy cười ngọt ngào phóng khoáng biết bao!"
"Tôi nghi ngờ cô ấy đứng cạnh chồng và cạnh Hoắc tổng là hai con người khác nhau rồi..."
"Kỳ tổng còn chẳng thèm nhìn mà bỏ đi luôn?"
"Không hiểu sao thấy buồn buồn, Hoắc tổng ra tay đi!"
Lướt đến cuối cùng, Trọng Hi Nhiên không nhịn được bình luận: "Đây là nơi làm việc mà, người ta có thể đang bận chứ? Mấy bạn trên kia suy diễn ác ý quá đáng lắm!"
Rồi cô nhanh chóng nhận về hơn chục lượt công kích.
Thật ức quá, cô ném điện thoại cho Tạ Ngu: "Đừng cho tớ xem mấy chuyện tào lao vớ vẩn nữa, có gì đáng xem đâu."
Tạ Ngu: “?” Lúc nãy cậu xem hào hứng lắm cơ mà.
Đã ba ngày quay tại Kỳ thị, Trọng Hi Nhiên không gặp lại Kỳ Tư Niên, hai người cũng không liên lạc.
Hôm nay quay xong, cô chỉnh sửa sơ bộ tư liệu đến 8 giờ tối mới thu dọn, chỉ còn Tạ Ngu, kẻ mải kiếm tiền chưa kịp ăn tối.
Giờ này căng tin đã hết đồ, may mà Kỳ thị có nhà hàng à la carte, hai người cùng đi qua.
Trong nhà hàng chỉ lác đác vài thực khách.
Khi đi ngang bàn vuông màu trắng, Trọng Hi Nhiên chợt nghe thấy tiếng bàn tán thì thào: "Kỳ tổng và vợ quan hệ có vẻ thật sự không khắng khít lắm."
"Mấy ngày rồi chưa thấy Kỳ tổng gặp vợ."
"Bảo sao Nam Thư mấy hôm nay cứ tươi cười rạng rỡ..."
"Năng lực cô ta thì mạnh thật, nhưng nhân phẩm thì..."
Nghe thấy tên Nam Thư, Trọng Hi Nhiên khựng lại một giây rồi lại bình thản bước tiếp.
Người phụ nữ kia hình như nhận ra điều gì, ngoảnh lại giật mình, vội vã rời khỏi bàn.
Trọng Hi Nhiên mặt lạnh ngồi xuống gọi món.
Tạ Ngu hơi lo lắng nhìn cô: "Nam Thư là ai thế? Cậu quen à?"
"Không hẳn quen, chỉ biết thôi." Trọng Hi Nhiên tự rót nước: "Trưởng phòng điện ảnh tập đoàn Kỳ thị, người từng từ chối đầu tư bộ phim này của mình."
Tạ Ngu phẫn nộ: "Cô ta là ai mà dám từ chối cậu? Kỳ Tư Niên không quản à?"
Trọng Hi Nhiên cầm ly nước hơi nóng: "Sao mà quản? Chuyện nhỏ nhặt thế này chắc anh ấy còn chẳng biết."
Tạ Ngu: "Vậy cô Nam Thư này với Kỳ Tư Niên..."
Trọng Hi Nhiên bình thản uống nước, nhìn ra cửa sổ: "Chắc không đến mức đó đâu."
Kỳ Tư Niên không phải người say đắm tình cảm, cũng không phải kẻ khiến người mình yêu phải chịu thiệt.
Nếu thật sự có người thích, có lẽ anh sẽ thẳng tay đưa cho cô tờ đơn ly hôn.
Tạ Ngu thấy tâm trạng cô không ổn, liền chuyển chủ đề: "Văn phòng Kỳ thị trang trí rất có không khí, hai cảnh quay nội thất văn phòng có nên quay luôn ở đây không?"
Trọng Hi Nhiên lập tức tập trung vào công việc: "Không biết có ảnh hưởng công việc hàng ngày của họ không, mình hỏi phòng thiết bị xem sao."
Quản lý phòng thiết bị nhanh chóng trả lời: tầng 12 hiện gần như không có nhân viên, có thể cho họ mượn quay phim.
Vả lại ngoài cửa sổ chính là cầu vượt, cảnh vật khá là đẹp mắt.
Hôm sau đúng dịp trời mưa, Trọng Hi Nhiên liền quyết định dẫn đoàn phim vào tòa nhà quay nội cảnh trước.
Đoàn phim đông người, dù có cẩn thận đến mấy cũng khó tránh khỏi ồn ào.
Kỳ Tư Niên đang họp ở phòng họp tầng trên để bàn về kế hoạch điện ảnh năm sau, vừa kết thúc cuộc họp định rời đi thì nghe thấy tiếng ồn ào đi lại dưới lầu.
Anh không khỏi nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Khương Chính chưa kịp lên tiếng, Nam Thư đã lập tức đứng dậy: "Để tôi đi xem sao."
Kỳ Tư Niên xoa xoa thái dương, nghe Khương Chính nói: "Phu nhân hôm nay đang quay phim ở tầng 12."
Kỳ Tư Niên nhướng mày: "Cô ấy còn mượn luôn nội cảnh tòa nhà à?"
Khương Chính thầm mừng vì dạo này thường xuyên liên lạc với trưởng phòng thiết bị, lập tức đáp: "Mới mượn hôm qua, bên phòng thiết bị thấy tầng 12 dù sao cũng đang trống."
Kỳ Tư Niên gật đầu rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Trong màn hình giám sát, phía sau Minh Nghiên đột nhiên xuất hiện Nam Thư.
Hai nhân viên đi theo phía sau cô ta, rõ ràng là không ngăn cản được.
Nam Thư mặc bộ vest đen, mái tóc ngắn gọn gàng sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trường quay: "Có chuyện gì thế? Ai cho phép các người vào đây quay phim?"
Hiện trường im phăng phắc.
Trọng Hi Nhiên hô "cắt", đứng dậy bước về phía cô ta như đang đối đầu: "Chúng tôi đã làm đủ quy trình với bên phòng thiết bị."
Nam Thư lấy điện thoại gọi cho bên phòng thiết bị, giọng điệu sắc bén: "Các anh làm việc kiểu gì vậy? Nguyên tắc quay phim không được phép làm ảnh hưởng đến công việc của nhân viên không biết sao? Kỳ tổng đang họp trên tầng nghe thấy tiếng động lớn như vậy rất không hài lòng, anh mau lên đây xử lý ngay."
Khi nói đến ba chữ "rất không hài lòng", ánh mắt cô ta hữu ý vô tình liếc về phía Trọng Hi Nhiên.
Nam Thư không nắm chắc thái độ của Kỳ Tư Niên với cô, tạm thời không phản bác.
Bầu không khí đột ngột hạ xuống điểm đóng băng.
Cánh cửa bị đẩy mở, Kỳ Tư Niên bước vào. Anh mặc áo sơ mi xanh bạc hà, trông người càng thêm thanh tú mát mẻ, lại phảng phất chút lạnh lùng.
Anh đi tới, nhìn về phía Trọng Hi Nhiên, giọng cũng nhạt: "Tôi không hài lòng điều gì cơ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







