Từ góc nhìn của Kỳ Tư Niên, tai Trọng Hi Nhiên đột nhiên ửng đỏ, màu hồng tươi tắn tựa như ráng chiều mùa hè nào đó ở Bắc Thành.
Trọng Hi Nhiên bối rối đến mức chỉ muốn chui xuống đất cho xong.
Cô đưa tay đón lấy chiếc cặp da từ tay Kỳ Tư Niên, ngượng ngùng nói: "Không phải đâu, em không gọi anh."
Có lẽ vì ngoài trời tuyết rơi lạnh giá, chiếc cặp da dường như phủ một lớp sương lạnh.
Kỳ Tư Niên vừa nhìn cô vừa cởi từng chiếc cúc áo khoác len màu đen, liếc vào trong rồi nói đùa: "Sao, trong phòng em còn giấu một ông chồng nào khác à?"
"..."
Có lẽ vì giọng điệu anh quá lạnh lùng, hoặc cũng có thể vì cô quá xấu hổ, câu nói đùa nghe chẳng buồn cười chút nào.
Trọng Hi Nhiên đón lấy chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh của anh và đã kịp nghĩ ra lời biện minh: "À, em đang đối thoại kịch bản với người ta."
Thì ra là vậy, Kỳ Tư Niên gật đầu.
Trọng Hi Nhiên cảm thấy nên nói thêm điều gì đó nhưng nhất thời không tìm được chủ đề, sau khi treo áo khoác lên liền hỏi anh: "Bên ngoài lạnh không anh?"
Kỳ Tư Niên nhìn cô, dường như hơi ngạc nhiên trước sự quan tâm đột ngột này.
Trọng Hi Nhiên chỉ vào chiếc áo khoác: "Áo khoác của anh lạnh quá."
Kỳ Tư Niên bình thản đáp: "Cũng không đến nỗi."
Trọng Hi Nhiên: "Vậy em đi chuẩn bị nước tắm cho anh nhé?"
Kỳ Tư Niên chỉ vào chiếc điện thoại đang sáng của cô: "Em cứ việc bận của em đi, anh tự lo được."
Trọng Hi Nhiên lúc này mới giật mình nhận ra video call vẫn còn đang mở, lập tức cúp máy.
Vừa ngắt máy đã nhận được tin nhắn từ Hứa Hựu: "Sao cậu nhát gan thế??? Gọi một tiếng “anh yêu” thì sao nào!!! Nếu cậu không gọi được thì để tớ gọi cho!!!"
Trọng Hi Nhiên trả lời: "Được thôi."
Hứa Hựu gửi cho cô một sticker "Cút đi".
Trọng Hi Nhiên cầm điện thoại ngồi trên giường, ngày mai đã phải vào đoàn làm phim rồi, chuyện bối cảnh nhất định phải thương lượng với Kỳ Tư Niên trong tối nay.
Cô bồn chồn chờ Kỳ Tư Niên ra ngoài.
Không biết có phải do ảo giác không, cô cảm thấy hôm nay Kỳ Tư Niên tắm lâu một cách khác thường.
Vừa nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm vừa nhìn chằm chằm vào đồng hồ trên điện thoại, đã mười lăm phút rồi, sao anh vẫn chưa ra?
Cũng không biết anh có cho mượn không.
Nhưng dù có cho mượn hay không cô cũng phải hỏi cho bằng được vì đây là bộ phim chiếu rạp đầu tiên của cô mà!
Hai phút sau, cô không thể ngồi yên nữa, đứng dậy đi đến cửa phòng tắm định nghe ngóng động tĩnh của Kỳ Tư Niên, không ngờ vừa áp đầu vào cửa phòng tắm thì cửa đã mở ra.
Cô suýt ngã, tay lập tức vịn vào khung cửa.
Hơi nước ấm áp ùa vào mặt.
Trọng Hi Nhiên ngẩng đầu, Kỳ Tư Niên đứng ngay trước mắt.
Anh đã thay bộ đồ ngủ màu xám khói, áo dài quần dài, tóc được sấy khô một nửa, toàn thân toát lên vẻ thanh thoát.
Anh đưa tay đeo chiếc kính gọng vàng lên, mắt nhìn xuống cô: "Em đang làm gì thế?"
Trọng Hi Nhiên chỉ vào cửa phòng tắm: "Em định tìm mặt nạ đắp thôi."
Kỳ Tư Niên liếc nhìn cô, nghiêng người nhường đường.
"Cảm ơn anh." Trọng Hi Nhiên lập tức co vai chạy vào trong, tìm đại một miếng mặt nạ, rửa mặt rồi đắp lên, lại bước ra ngoài.
Kỳ Tư Niên đã nằm trở lại giường.
Trọng Hi Nhiên cũng lên giường nằm, phát hiện anh đang dùng máy tính bảng để trả lời email, hộp thư có hàng nghìn email chưa đọc, sao lại nhiều thế?
Đây không phải trọng điểm.
Trọng Hi Nhiên tỉnh táo lại, nhìn vào đường nét góc cạnh bên gương mặt Kỳ Tư Niên, đừng nói là "chồng", ngay cả câu hỏi thăm cũng không thốt nên lời.
Kỳ Tư Niên đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau: "Em có điều gì muốn nói à?"
Trọng Hi Nhiên mấp máy môi, hỏi: "Anh có đói không? Về muộn thế này."
Kỳ Tư Niên không biểu cảm: "Không đói, tối nay ăn cùng Hoắc tổng khá nhiều rồi."
Trọng Hi Nhiên: "..."
Suýt nữa thì quên mất chuyện của Hoắc Tân.
Trọng Hi Nhiên vội vàng chuyển chủ đề: "Áo sơ mi của anh em mặc hôm trước, em đã ủi phẳng và cất vào tủ rồi."
"Ừ."
Kỳ Tư Niên thu lại ánh mắt, tiếp tục trả lời email.
Nửa phút sau, Trọng Hi Nhiên lại nói: "Trước đó bố em có hỏi chúng ta khi nào về nhà ăn cơm, em từ chối rồi vì ngày mai đã phải vào đoàn làm phim."
Kỳ Tư Niên đặt chiếc máy tính bảng xuống, lại nhìn cô. "Rốt cuộc em muốn nói gì?"
Biểu hiện của anh rõ ràng đã bắt đầu không vui.
"Em muốn hỏi…" Trọng Hi Nhiên gỡ miếng mặt nạ ra, khuôn mặt ướt át nhìn anh, lời đến miệng lại biến thành: "Anh và Hoắc Tân không xảy ra xung đột gì chứ?"
Nói xong cô tự cảm thấy bế tắc.
Quả nhiên, Kỳ Tư Niên lạnh lùng: "Em không xem livestream rồi sao?"
Trọng Hi Nhiên “ừ” một tiếng, hai tay các đầu ngón tay chạm vào nhau, vẽ vòng tròn đến mức da sắp mòn rồi mới nói: "Em đi rửa mặt nạ đây."
Cô bước vào phòng tắm, trước tiên nhắn tin cho Hứa Hựu: "Tớ trốn vào nhà vệ sinh rồi, thật sự không xong đâu, cậu giỏi thì cậu lên đi."
Hứa Hựu: "???"
Điện thoại của Kỳ Tư Niên vang lên.
Cuộc gọi từ Khương Chính: "Kỳ tổng, nhà sản xuất bộ phim của phu nhân muốn xin số điện thoại của ngài, có lẽ là muốn mượn cầu vượt của tòa nhà Kỳ thị để quay phim, ngài xem tôi có nên đưa số cho cô ấy không?"
Kỳ Tư Niên liếc nhìn cánh cửa phòng tắm: "Đưa đi."
Hứa Hựu thật sự can đảm mới gọi điện thoại cho Kỳ Tư Niên, không còn cách nào khác, ai bảo Trọng Hi Nhiên quá nhát gan, vì kinh phí cô ấy chỉ có thể liều thôi.
Hứa Hựu: "Chào Kỳ tổng, tôi là Hứa Hựu, nhà sản xuất phim “Thầm Yêu Em”, đồng nghiệp của Hi Hi, vợ anh."
Kỳ Tư Niên: "Xin chào, cô Hứa."
Giọng điệu khá lịch sự đấy chứ, Hứa Hựu thở phào nhẹ nhõm.
Trọng Hi Nhiên trốn trong nhà vệ sinh mấy phút rồi mới giả bộ như không có chuyện gì bước ra.
Vừa mở cửa, cô đã nghe thấy giọng nói của Hứa Hựu vang lên từ điện thoại: "Hi Hi nhờ tôi hỏi chồng cô ấy một chút, không biết khu vực cầu đi bộ văn phòng của anh có thể cho đoàn phim chúng tôi mượn quay vài ngày được không?"
Hứa Hựu đáng ghét tiếp tục nói: "Hi Hi bảo tòa nhà Kỳ thị vốn không cho mượn, cô ấy ngại không dám mở lời nên tôi liều mạng gọi điện thay cô ấy, mượn danh nghĩa của cô ấy để nhờ anh thông cảm."
Thì ra lúc nãy cô vặn vẹo muốn hỏi chuyện này?
Kỳ Tư Niên dịu dàng đáp: "Không vấn đề, tôi sẽ bảo bộ phận cơ sở vật chất liên hệ với các cô, chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc hàng ngày của nhân viên là được."
Hứa Hựu không ngờ mọi chuyện đơn giản vậy, sửng sốt một lúc rồi mới hào hứng trả lời: "Vâng, tôi thay Hi Hi cảm ơn Kỳ tổng."
Ánh mắt Kỳ Tư Niên vẫn dán chặt vào Trọng Hi Nhiên: "Bảo cô ấy tự cảm ơn."
Trọng Hi Nhiên: "..."
Hứa Hựu: Ý anh ta là như cô nghĩ sao? Cô bậy rồi.
Hứa Hựu xu nịnh đáp: "Kỳ tổng yên tâm, tôi nhất định sẽ chuyển lời."
Điện thoại của Kỳ Tư Niên vừa dứt thì chuông điện thoại của Trọng Hi Nhiên vang lên.
Không nghi ngờ gì là Hứa Hựu.
Trọng Hi Nhiên không muốn nghe máy nhưng Kỳ Tư Niên cứ nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng như đang hỏi: Em không nghe máy à?
Sau vài hồi chuông, điện thoại cuối cùng im bặt.
Trọng Hi Nhiên vừa thở phào nhẹ nhõm thì chuông điện thoại lại kiên trì vang lên như thể nếu cô không nghe nó sẽ cứ reo mãi.
Cô cắn răng nhấc máy liền nghe Hứa Hựu hỏi xối xả: "Hi Hi cậu vẫn trốn trong nhà vệ sinh à? Tớ xong việc rồi!"
Cạch! Trọng Hi Nhiên tắt máy.
Im lặng, một sự im lặng chói tai.
Để che giấu sự bối rối, Trọng Hi Nhiên nhanh chóng leo lên giường kéo chăn đắp lên người: "Em buồn ngủ rồi, ngủ trước đây."
Chưa kịp chui vào chăn thì màn hình điện thoại sáng lên.
Hứa Hựu không buông tha nhắn tin WeChat: "Sao cúp máy? Chồng cậu bảo chính cậu phải tự cảm ơn anh ấy."
Kỳ Tư Niên bất chợt lên tiếng bên tai cô: "Cô Hứa đáng tin thật, bảo sao làm được đến nhà sản xuất."
Trọng Hi Nhiên: "..."
Cô lập tức tắt màn hình điện thoại giấu xuống gối.
Kỳ Tư Niên nhìn cô một cái rồi tháo kính ra: "Ngủ đi."
Trọng Hi Nhiên ngơ ngác "Ừ" một tiếng.
Có lẽ vẻ ngơ ngác của cô rất buồn cười nên sau khi tắt đèn, trong bóng tối Kỳ Tư Niên không nhịn được khẽ mỉm cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


