Đến bên ngoài cửa, Trường Tùng đã đứng sẵn đó, vươn tay kéo cửa ra.
Bạch Ngọc An theo sau Thẩm Giác, thấy hắn đã đi xong giày, đang đứng ở cửa nhìn nàng.
Bị người khác nhìn lúc đi giày tuy có chút không tự nhiên, nhưng Bạch Ngọc An vẫn giữ vẻ mặt bình thản, một chân xỏ vào giày liền xong.
Cảm giác áp bách nặng nề từ Thẩm Giác bên cạnh ập tới, Bạch Ngọc An cố gắng dựa sát vào vách xe, mắt nhìn ra bên ngoài.
Nhưng trong đầu nàng lại rối loạn vô cùng, thật sự không dám nghĩ Thẩm Giác có khi nào đúng là đoạn tụ không.
Nhưng một người như Thẩm Giác, nếu thật sự có sở thích như vậy, với quyền lực và địa vị như thế, ai dám nói bừa?
Hơn nữa lại không có luật lệ cấm đoán, Thẩm Giác cũng chẳng đến mức phải giấu giếm.
Bạch Ngọc An nghĩ mãi không thông, nhưng vì an toàn của bản thân, vẫn cần phải tránh xa Thẩm Giác một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


