Đối diện bên Trai Nguyệt Lâu, Thẩm Giác ngồi trên nệm mềm, một tay đặt lên đầu gối, tay áo rộng thướt tha buông xuống, xếp lớp phủ lên sàn gỗ, toát lên vẻ lười biếng mà cao quý. Tay hắn cầm chén rượu, đôi mắt lạnh lẽo nhìn phía trước một cách dửng dưng.
Chỉ thấy bên trong bình phong đặt cách đó không xa, bóng người chập chờn, thoáng nghe được tiếng thở gấp thô bạo của nam tử, rồi lại đến tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của một nam nhân khác. Chỉ nghe âm thanh thôi cũng đủ biết người trong đó đang làm gì.
Thiếu niên áo đỏ ngồi cạnh Thẩm Giác nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, lúc không cười thì cao ngạo quý phái, dù ngồi sát bên cạnh, vẫn cảm thấy hắn như đứng trên chín tầng mây, khó với tới. Tay thiếu niên không khỏi vươn lên vai Thẩm Giác, cầm chén trên bàn định mời hắn uống rượu.
Y có thể nhận ra vị quý nhân này chẳng hề hứng thú với họ. Nhưng đã không hứng thú, lại bỏ nhiều bạc như vậy gọi họ đến làm gì?
Âm thanh sau bình phong vẫn còn trồi sụt, dường như đã lên đến cao trào. Thẩm Giác lạnh nhạt nhìn hai lượt, chỉ là tò mò chuyện giữa hai nam nhân mà thôi. Nhưng hắn đối với những kẻ này hoàn toàn không có hứng thú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


