Cao Hàn mặc chiếc áo bào gấm màu xanh nhạt, viền mây sẫm ở ống tay áo rủ xuống tận đầu gối. Vẻ mặt hắn ta ôn hòa điềm đạm, thế nhưng ánh mắt dò xét lại đăm đăm nhìn thẳng vào đôi mắt Bạch Ngọc An. Thấy ánh mắt ấy của Cao Hàn, Bạch Ngọc An không muốn để ta hắn hiểu lầm mối quan hệ giữa mình và Thẩm Giác, liền kể lại chuyện lúc ở ngục cho Cao Hàn nghe.
Nghe xong, Cao Hàn nhíu mày, nhìn nàng hỏi: "Hắn vì sao lại muốn ngươi ở phòng bên cạnh?"
Bạch Ngọc An chống tay lên đầu, mái tóc dài từ cổ buông xuống ngực, lắc đầu đáp: "Ta cũng không rõ. Chỉ là lúc ấy lòng nóng vì muốn cứu sư phụ, chẳng kịp nghĩ nhiều."
Nói rồi, nàng lại thở dài mệt mỏi: "Chuyện này lần trước ta cũng đã thưa với sư phụ, sư phụ cũng chẳng nghĩ ra nguyên do."
Cao Hàn liền nghiêm mặt hỏi: "Ngươi còn định ở đây bao lâu nữa?"
"Thẩm Giác, người ấy khó gần, tốt nhất ngươi nên tránh xa hắn ra."
Bạch Ngọc An không kể hết cho Cao Hàn nghe cuộc đối thoại lần trước với Thẩm Giác, chủ yếu là vì chẳng còn tinh thần đâu để giải thích đầu đuôi. Nàng chỉ trả lời mập mờ: "Chắc cũng chẳng ở được bao lâu nữa đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


