Bạch Ngọc An từ trên thuyền hoạ bước xuống, A Đào vẫn luôn theo sát phía sau nàng. Nhìn bóng lưng đơn bạc giữa tuyết trắng, mắt nàng ấy lại đỏ hoe. Lên tới bờ, Bạch Ngọc An đứng bên bến sông ngắm nhìn mặt nước. Hai bờ sông vẫn tấp nập phồn hoa, gió tuyết vẫn bay tơi tả. A Đào lại lấy tay lau nước mắt, khẽ nói với Bạch Ngọc An: "Hay là công tử đi cầu xin Thẩm đại nhân thử xem."
"Thẩm đại nhân ở ngay bên cạnh, lại là đại thủ phụ, biết đâu ngài ấy có thể nói giúp công tử một lời công đạo."
Bạch Ngọc An vén mấy sợi tóc bay phất phơ trên má ra sau tai, ánh mắt nhìn về A Đào: "Ta sẽ không đi cầu hắn."
A Đào có chút sốt ruột: "Nhưng thân thể công tử thế này mà bị giáng chức, nếu người nhà biết được, chẳng phải lại lo lắng cho công tử sao?"
Bạch Ngọc An nhìn A Đào, bình thản đáp: "Nổi chìm phù trầm vốn là chuyện thường tình. Ngày mai ta sẽ vào cầu kiến thái hậu, đem việc này nói rõ trước đã."
A Đào đỏ mắt hỏi: "Vậy nếu thái hậu không nghe công tử thì sao?"
Sắc mặt Bạch Ngọc An lạnh đi: "Vậy là thái hậu không minh biện thị phi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


