Hôm sau, ngoài trời tuyết đã ngớt đôi phần, nhưng trong phòng, Bạch Ngọc An lại càng thêm bệnh nặng.
Lần trước nàng đứng giữa trời tuyết lạnh suốt một đêm, bệnh chưa khỏi đã lại vào Đô Sát Viện.
A Đào nghe tiếng ho dồn dập khó nhọc từ trong phòng, lòng đau như cắt. Nàng ấy bưng thuốc vào, thấy trán Bạch Ngọc An đầm đìa mồ hôi, sờ tay lại lạnh ngắt, vội vàng đỡ nàng ngồi dậy: "Công tử uống thuốc trước đi."
Mùi thuốc đắng ngắt vừa áp sát môi, Bạch Ngọc An đã nhợn ra muốn nôn, đưa tay yếu ớt đẩy chén thuốc ra, giọng nói nhỏ nhẹ khó nghe: "Uống không nổi."
A Đào sốt ruột quá, liền bảo Ngụy Như Ý đi lấy mứt quả.
Thế rồi cứ pha lẫn mứt, nàng ấy từng thìa từng thìa đút cho Bạch Ngọc An uống.
Bạch Ngọc An chẳng còn chút sức lực, nhìn vẻ mặt lo lắng của A Đào vốn muốn an ủi vài câu, nhưng ngặt nỗi nàng đến mở miệng cũng không nổi, vừa hé môi đã lại ho sặc sụa. Mái tóc đen mềm mại xõa xuống ngang lưng, càng khiến người ta trông thêm tiều tụy.
Trận ho này dữ dội, những ngón tay chống mép giường đã trắng bệch, đến cuối cùng, trên khăn tay thấm ra vệt máu hồng lờ mờ.
Ngụy Như Ý sợ hãi lại òa khóc, chẳng màng ngoài trời giá rét thế nào, cầm áo choàng lên liền nói: "Tiểu nữ ra ngoài tìm lương y Vương."
Bạch Ngọc An không có sức ngăn cản, chỉ ôm ngực thở dốc khó nhọc.
A Đào khóc bên tai nàng: "Sao lại đi đắc tội Thái hậu làm gì? Một vị Thám hoa tốt lành, giờ lại ra nông nỗi này. Nếu phu nhân ở quê nhà biết được, chẳng hiểu sẽ đau lòng đến mức nào."
"Thôi, thôi đi ạ! Theo nô tỳ, cái chức quan này ai thích làm thì làm. Suốt ngày chẳng đắc tội người này thì cũng mất lòng kẻ nọ."
"Cùng lắm lần này khỏi bệnh rồi từ quan, về quê làm một ông thầy đồ cũng được, chí ít còn chưa đến nỗi mất mạng."
Bạch Ngọc An nghe những lời nản chí như trút giận của A Đào, khẽ nhếch môi cười, nhưng rồi lại cúi mắt lặng thinh hồi lâu.
Chẳng bao lâu sau, Ngụy Như Ý chạy vào, lại lao đến trước giường Bạch Ngọc An mà khóc: "Lương y Vương ra ngoài chẩn bệnh rồi, nói phải tối mới về."
A Đào kéo nàng ta ra, không nhịn được quở: "Ngươi khóc lóc gì thế? Sợ công tử chưa đủ phiền lòng hay sao?"
Ngụy Như Ý mắt ngân nước, ấm ức nhưng không nói nên lời phản bác, chỉ biết thút thít co rúm một góc. A Đào lại liếc nàng ta một cái đầy chán ghét: "Suốt ngày khóc lóc tỉ tê, sắp ngập nhà ta rồi đấy."
Ngụy Như Ý khóc thảm thiết, bị A Đào mắng một trận cũng không dám khóc nữa, lau nước mắt ấm ức nhìn Bạch Ngọc An.
Bạch Ngọc An thấy Ngụy Như Ý khóc đáng thương, có ý muốn bảo A Đào đối xử tốt với người ta hơn, nhưng ngoảnh mặt lại đã thấy Văn Trường Thanh đang bước vào phòng.
Tính Văn Trường Thanh vốn thẳng thắn, hai người cùng đỗ một khoa, lại cùng tại Hàn Lâm Viện, quan hệ thân thiết, hành động như vậy cũng chẳng có gì không phải.
Bạch Ngọc An không muốn làm phiền người khác, hơi thở gấp gáp gật đầu, lại khẽ nói: "Chỉ là cảm hàn thôi, đã phiền Văn huynh phải chạy tới một chuyến."
Văn Trường Thanh nhìn Bạch Ngọc An, biết tính nàng luôn nhẫn nhịn không bộc lộ, trong ánh mắt dưới đôi lông mày kiếm thoáng chút lo âu, tự trách: "Đáng lý ra ngươi ra ngục, ta nên đi đón. Chỉ vừa vặn bận việc, lỡ mất dịp, ngươi đừng trách ta nhé."
Tính Văn Trường Thanh không trầm tĩnh như Bạch Ngọc An, chẳng có nhiều tâm tư tinh tế, Bạch Ngọc An tự nhiên hiểu. Nhưng nàng chẳng còn sức nói nhiều, dựa vào gối mềm phía sau lắc đầu: "Tấm lòng của Văn huynh, ta hiểu."
Văn Trường Thanh nhìn Bạch Ngọc An tiều tụy thế này, yếu đuối tái nhợt, nhưng khuôn mặt ấy lại như ngọc phác, cao quý thanh tú, còn mê hoặc hơn cả giai nhân, khiến người ta không nỡ rời mắt.
Lại nhớ năm xưa Bạch Ngọc An đỗ Thám hoa, cưỡi trên lưng ngựa cao, áo đỏ phấp phới, đóa hải đường cài bên tóc cũng chẳng sánh được nửa phần, làm say lòng biết bao thiếu nữ trong thành. Vậy mà đôi mắt nàng lại lạnh lẽo, không vương bụi trần, khiến người đương thời lén gọi nàng là "Quan Âm áo trắng", tranh vẽ dung nhan nàng ngoài thị tứ không biết bao nhiêu mà kể, quả không hổ danh Thám hoa.
Văn Trường Thanh lại nhìn nụ cười nhàn nhạt của Bạch Ngọc An, thở dài một tiếng, chợt liên tưởng đến tượng Quan Âm rơi xuống bùn. Y nén đi cảm giác khác lạ trong lòng, cũng không nỡ nói nhiều làm phiền nàng, quay sang bảo A Đào đứng một bên: "Ta mang theo mấy phương thuốc và dược liệu bồi bổ, ngươi mau đem đi sắc ngay đi."
Quay lại nhìn Bạch Ngọc An, ánh mắt Văn Trường Thanh chân thành: "Những thứ ta mang cho, ngươi đừng từ chối. Ta biết hiện giờ ngươi không có tiền, lại bị Hoàng thượng phạt bổng lộc. Về sau nếu có khó khăn, cứ mở miệng với ta. Hễ ta giúp được, dù có phải liên lụy bản thân, ta cũng giúp ngươi."
"Còn những vết thương trên người ngươi, ta đã tìm ngự y mở cho ngươi cao Ngọc Cơ. Sau này để A Đào bôi cho ngươi, lưu sẹo thì chẳng có cô nương nào ưng nữa đâu."
Bạch Ngọc An thấy Văn Trường Thanh chân thành như vậy, khẽ cười nói: "Tình nghĩa của Văn huynh, ta đâu dám từ chối. Chỉ đợi khi thân thể khỏe hẳn, tất mời huynh cùng thưởng trà trên thuyền."
Văn Trường Thanh nghe vậy bật cười, vốn định như mọi khi vỗ vai Bạch Ngọc An, nhưng nhìn dáng vẻ tiều tụy của nàng lúc này, rốt cuộc vẫn kìm lại. Y nói: "Vậy ngươi phải mau chóng bình phục. Mùa đông nấu trà vốn đã là thú nhã, lúc ấy ngươi gảy đàn, ta thổi sáo, lại mời cả Cao huynh cùng uống vài chén. Ngắm trăng ngâm thơ, thật là tao nhã biết bao."
Bạch Ngọc An khẽ mỉm, vừa muốn nói gì đó lại không kìm được cơn ho. Cố nhịn thế nào cũng chẳng xong, nàng chống tay lên mép giường, mặt tái nhợt, chiếc khăn tay che miệng thay đi đổi lại mấy lần. Cuối cùng đến tay cũng chẳng còn sức chống đỡ, may có A Đào đến đỡ lấy, trận ho ấy mới dần qua đi.
A Đào mắt đỏ hoe để Bạch Ngọc An dựa vào lòng mình, giọng hơi nghẹn ngào: "Công tử nghỉ ngơi chút đi."
Tấm áo lót trắng càng tô đậm dáng người gầy guộc của nàng. Những ngón tay thon nhỏ xanh xao vô lực buông trên mép giường, chỉ nghe tiếng thở gấp khó nhọc của Bạch Ngọc An: "Dáng vẻ này, khiến Văn huynh chê cười rồi."
Văn Trường Thanh thấy cảnh ấy, trong lòng chua xót khó tả, nắm chặt tay thì thầm: "Giữa chúng ta còn nói gì những lời khách sáo. Chỉ là ta ở đây e cũng làm phiền ngươi nghỉ ngơi. Hôm nay ngươi cứ yên tâm dưỡng bệnh, ngày mai ta lại đến thăm."
Y lại hạ giọng nói thêm: "Những chuyện triều chính kia cũng đừng nghĩ ngợi nữa. Về sau... đừng đắc tội với Thái hậu nữa là được."
Bạch Ngọc An vốn không muốn phô bày dáng vẻ yếu đuối trước người, nghe lời Văn Trường Thanh, nàng lặng thinh giây lát rồi gật đầu: "Ừ..."
Văn Trường Thanh đứng dậy, lại nhìn sâu vào Bạch Ngọc An một lúc, dừng vài nhịp rồi thở dài quay ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
