Ngày Bạch Ngọc An bước ra khỏi Đô Sát Viện, tuyết rơi trắng xóa cả bầu trời.
Bên ngoài cổng vắng lặng, lạnh lẽo, phóng tầm mắt nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu trắng tinh.
A Đào và Cao Hàn đứng đợi ở phía xa, thấy nàng đi ra liền vội vàng đón lên.
Gương mặt vốn như ngọc của Bạch Ngọc An giờ đây xanh xao, tiều tụy, chỉ có đôi mắt vẫn sáng rực, tựa như chứa đựng cả một vùng sóng nước.
Vẻ mặt Cao Hàn nghiêm trang, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào thân hình gầy guộc đầy vết máu của nàng. Giọng hắn ta đầy đau xót: "Lần này ngươi chịu khổ rồi."
Màn tuyết dày đặc giữa hai người như một bức tường ngăn cách. Cao Hàn khó lòng kìm nén cảm xúc, thế nhưng Bạch Ngọc An lại nở một nụ cười. Giọng nói thanh thoát, nhã nhặn vẫn vang lên từ đôi môi nàng: "Cao huynh hà tất phải thương cảm? Ngọc An đây không dễ chết đâu."
Nói xong, Bạch Ngọc An lại vỗ nhẹ lên vai Cao Hàn như để an ủi, rồi khẽ hỏi: "Sư phụ vẫn an ổn chứ?"
Cao Hàn gật đầu, nén lòng đáp: "Hiện tại quả thực không phải lúc để bi thương."
Hắn ta lại nói tiếp: "Thẩm Thủ phụ lo lắng thân thể sư phụ đã cao tuổi, đêm qua đã thông tri cho người nhà đến đón về rồi."
Bạch Ngọc An khẽ cúi mắt, trong lòng như trút được gánh nặng, mới thở ra: "Vậy thì tốt."
A Đào đứng bên lặng lẽ bước tới, lấy ra một chiếc áo choàng lông hồ ly khoác lên người Bạch Ngọc An, che đi thân thể đầy thương tích. Nàng ấy không nỡ nhìn, chỉ cảm thấy người từng tựa vầng trăng sáng ngày nào, giờ lại bị vùi dập đến nông nỗi này.
Rốt cuộc không nhịn được, mắt A Đào đỏ ửng lên trong chốc lát, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Thấy A Đào khóc như vậy, Bạch Ngọc An trong lòng cũng xót xa, vội dỗ dành: "A Đào ngoan, nếu ngươi còn khóc, ta cũng muốn khóc theo mất."
Tiếc rằng tay áo trên người đã dính đầy máu, bằng không Bạch Ngọc An đã lau nước mắt cho A Đào rồi.
Bạch Ngọc An biết A Đào đang nói đến chuyện mình dâng tấu trong đêm lần trước. Sợ mở lời ra A Đào lại không ngừng, nàng vội vàng xin lỗi dỗ dành, mới khiến bên tai tạm yên ổn đôi chút.
Cao Hàn nhìn Bạch Ngọc An trải qua một phen như thế mà vẫn như không có chuyện gì, không khỏi thở dài, khẽ nói với nàng: "Thẩm Thủ phụ sai người đem bức thư ngươi viết đến, ta mới có thể khuyên sư mẫu dùng cách này. Nói ra thì lần này đúng là nhờ Thẩm Thủ phụ giúp ngươi, lần sau chưa chắc đã vậy."
"Trước đây ngươi không chịu kết bè kết phái đã đắc tội với nhiều người, sau này ngươi càng phải cẩn thận hơn nữa."
Cao Hàn vốn tính cẩn trọng, phương diện này Bạch Ngọc An khó lòng nói chuyện cùng hắn ta. Nhưng nếu bảo là Thẩm Giác giúp nàng, chuyện này Bạch Ngọc An không nhận. Nàng nhìn Cao Hàn nói: "Việc của sư phụ nếu không có Thẩm Giác ở phía sau thúc đẩy, sao có thể đến mức này?"
"Lần này hắn để sư phụ về quê dưỡng lão, cũng coi như lương tâm hắn chưa mất hết, chưa làm thêm điều ác nào."
Cao Hàn thở dài: "Những lời này chỉ ngươi với ta nói riêng với nhau thôi, về sau tuyệt đối đừng nói nữa."
Trong lòng Bạch Ngọc An đã nguyền rủa Thẩm Giác cả vạn lần, nhưng lúc này cũng chỉ có thể nén xuống, gật đầu. Mấy người đứng giữa tuyết nói chuyện thế này rốt cuộc không phải lâu dài, Cao Hàn lại nói: "Ta đã sai phủ ta chuẩn bị kiệu đến đón ngươi về, ngươi mau vào đi, ngày mai ta sẽ đến thăm."
Bạch Ngọc An cũng không khách sáo, chắp tay hướng Cao Hàn: "Vậy đa tạ Cao huynh."
Sắc mặt Cao Hàn vẫn không tươi tỉnh, thấy Bạch Ngọc An thành ra dáng vẻ này rồi mà vẫn làm bộ như không có chuyện gì, hắn ta không khỏi mím môi. Hắn ta không thèm để ý đến Bạch Ngọc An nữa, chỉ cau mày nói với A Đào: "Mau đỡ chủ tử ngươi vào đi."
A Đào vội vàng đỡ Bạch Ngọc An quay người, vừa định bước lên xe thì bỗng nghe thấy có tiếng gọi phía sau.
Bạch Ngọc An quay đầu nhìn lại, hóa ra là Tả Đô sát Ngự sử Thôi Nhậm.
Chỉ thấy Thôi Nhậm vội vã chạy nhỏ bước dưới tuyết đến trước mặt Bạch Ngọc An, liếc nhìn Cao Hàn đứng bên rồi mới nói: "Không biết Bạch đại nhân có thể nói chuyện riêng một chút được chăng?"
Trời đất lạnh giá thế này, Bạch Ngọc An lại áo mỏng manh, còn phải đứng giữa tuyết nói chuyện, chẳng phải là hành hạ người sao? A Đào không vui, nắm chặt tay Bạch Ngọc An không chịu buông.
Bạch Ngọc An mỉm cười vỗ tay A Đào, hướng về Thôi Nhậm lễ phép nói: "Thôi đại nhân, thật có lỗi, hạ quan lúc này thân thể không được tiện. Nếu đại nhân có điều muốn nói, xin hẹn ngày khác vậy."
Thôi Nhậm cũng không ngờ Bạch Ngọc An lại có thể cự tuyệt thẳng thừng như vậy. Nhưng người ta đã nói thế, ông ta cũng không có lý do ép giữ lại, sắc mặt biến đổi, nói vài câu xã giao rồi tiễn người ra đi.
Trên xe, A Đào kéo áo choàng trên người Bạch Ngọc An lại, lại lẩm bẩm: "Cái ông Thôi đại nhân nào đó chẳng biết có phải cố ý không, thấy công tử đã thành ra dáng vẻ này rồi, còn muốn giữ công tử nói chuyện. Thiếu mắt nhìn đến thế sao lại làm quan được chứ?"
Bạch Ngọc An bật cười, trong đáy mắt thoáng chút đắng cay nhìn A Đào nói: "Thôi đại nhân giữ ta lại, ắt hẳn là có điều muốn nói với ta."
"Những người này đã ngâm mình trong quan trường nhiều năm, sớm thành tinh rồi, há lại như ngươi nói là không biết xem thời thế sao?"
A Đào ngẩn người ra, tò mò hỏi: "Vậy công tử đã biết Thôi đại nhân có chuyện quan trọng, sao không ở lại nghe xem đại nhân rốt cuộc muốn nói gì?"
Bạch Ngọc An khẽ mỉm cười: "Hắn giữ ta ở lại, cũng chỉ là muốn dò hỏi quan hệ giữa ta với Thẩm Thủ phụ mà thôi."
"Thẩm Thủ phụ?" A Đào nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Có phải là vị đại nhân áo tía hôm trước đến nhà ta khám xét đó không?"
Bạch Ngọc An cảm thấy mệt mỏi, người cũng đau nhức khôn xiết, chỉ nhẹ nhàng dựa vào chiếc gối mềm phía sau, nửa nhắm mắt gật đầu.
A Đào cũng hơi ngạc nhiên nhìn về phía nàng: "Vị Thẩm Thủ phụ ấy hình như chẳng có giao tình gì với công tử, lại còn là đại Thủ phụ đường đường chính chính, sao hắn lại muốn dò xét quan hệ giữa công tử với hắn làm gì?"
Bạch Ngọc An không đáp, chỉ gượng gạo dùng chút sức lực nhẹ nhàng vén rèm lên, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tuyết trắng phủ dày.
Cành khô lá rụng ngổn ngang khắp mặt đất, dưới đất còn lấp ló vài bộ xương lạnh cóng, tựa như một cuộn thảo thư tiêu điều thê lương. Chỉ tiếc Bạch Ngọc An còn chưa kịp cảm thán, tấm rèm đã bị A Đào vội vàng kéo sập xuống, miệng lẩm bẩm: "Công tử chẳng lạnh sao? Ta sờ tay công tử lạnh như băng vậy, còn mở rèm làm gì, có muốn chết cóng mới thôi."
Bạch Ngọc An bật cười khẽ, lập tức đầu hàng, lặng lẽ ngồi yên trong xe.
Đến khu viện ở ngoại thành, Ngụy Như Ý đã đỏ mắt đứng đợi trước cổng. Vừa thấy người trong xe ngựa bước xuống, nàng ta lập tức lao vào lòng Bạch Ngọc An khóc nức nở. Bị một con nhện lớn như thế bám chặt lấy, Bạch Ngọc An đành bất đắc dĩ kiên nhẫn vỗ nhẹ lưng nàng ta mà dỗ dành: "Không sao rồi, ta chẳng đã trở về rồi sao?"
A Đào kéo Ngụy Như Ý ra khỏi người Bạch Ngọc An, giọng không vui: "Công tử vừa về, ngươi làm thế là thế nào? Còn không mau đỡ công tử vào trong đi."
Ngụy Như Ý lúc này mới buông Bạch Ngọc An ra, vừa lau nước mắt vừa đỡ nàng đi.
Bước vào phòng ngủ, may thay Ngụy Như Ý đã sớm đốt lò than, trong phòng còn khá ấm áp. Bạch Ngọc An thu mình trên giường, rồi mệt mỏi khép mắt lại. Thân thể đau nhức khiến nàng co quắp lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
