Thiên tài mà... có chút khác biệt cũng là lẽ thường. Hơn nữa Mộc Nguyên rõ ràng rất ngoan ngoãn, chỉ là hơi ít nói mà thôi.
Cố Thất luôn nghĩ như vậy cho đến khi cô gặp giấc mơ ngày hôm nay.
Trước khi bị cơn ác mộng dọa tỉnh, cô chỉ tập trung vào việc Khương Nhạc Xuyên bị dồn ép đến mức nhảy lầu mà bỏ qua nhiều chi tiết khác.
Nhưng sau đó, những ký ức vốn mờ nhạt trong mơ lại trở nên rõ nét, hiện lên nhiều nhân vật và tình tiết rời rạc.
Trong đó, có cả Mộc Nguyên.
Làm chị em bao nhiêu năm, số câu Mộc Nguyên nói với cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Chào chị", "Cảm ơn", "Ừm", "Được", "Tạm biệt".
Đại khái chỉ có bấy nhiêu, không hơn không kém.
Trong giấc mơ, ngoài việc Khương Nhạc Xuyên nhảy lầu, điều khiến Cố Thất sốc nhất chính là cảnh tượng này. Một người lầm lì như Mộc Nguyên lại đi chửi bới bọn họ.
Cô không thể tin được đứa em họ ngoan ngoãn nhất trong lòng mình lại có thể nói ra những lời như vậy. Mà lại còn chửi rất thâm sâu.
Vì thế, Cố Thất cố gắng chắp vá những mảnh ký ức liên quan đến Mộc Nguyên và đau lòng phát hiện ra một bí mật: Thực chất, Mộc Nguyên không phải là người khép kín hay mắc chứng tự kỷ, cậu không thích nói chuyện đơn giản là vì cậu coi thường tất cả mọi người như nhau. Mộc Nguyên có những suy nghĩ rất cực đoan và kỳ quặc, cậu cho rằng sự tồn tại của loài người là vô nghĩa và mọi cảm xúc của nhân loại đều cực kỳ ngớ ngẩn.
Cố Thất bị sốc không hề nhẹ. Đứa em ngoan nhất của cô hóa ra lại chẳng thèm giao tiếp với cô. Vì vậy hôm nay cô mới gọi thẳng tên "Mộc Nguyên" thay vì "Tiểu Nguyên" để tạo khoảng cách.
Cô tự an ủi rằng có lẽ đây là sự lạnh lùng của thiên tài đối với thế gian phàm trần.
Dù sao Mộc Nguyên cũng không nhắm vào riêng cô, cậu đối xử với ai cũng bình đẳng như vậy, ngay cả với nữ chính Thẩm An Nhiên cũng giữ thái độ lạnh nhạt và khinh miệt.
Đợi đã...!!!
Nghĩ đến đây, mắt Cố Thất bỗng sáng rực lên.
Cảm nhận được ánh mắt như muốn thiêu đốt từ phía đối diện, Mộc Nguyên đang ngồi trong góc sofa cảm thấy không thoải mái, cậu bèn cúi đầu thấp hơn một chút.
Ở góc độ mà Cố Thất không nhìn thấy, cậu khẽ nhíu mày đầy khó chịu.
Mộc Nguyên cực kỳ ghét bị nhìn chằm chằm. Đối với cậu, dù chỉ là một ánh mắt chạm nhau cũng khiến cậu cảm thấy phiền toái.
***
Buổi tối, trên bàn ăn.
Dì của Cố Thất liên tục gắp thức ăn cho cô. Nhìn đống sườn trong bát chất cao như núi, Cố Thất hít một hơi thật sâu, giả vờ hỏi một cách bâng quơ:
"Dì ơi, dạo này Tiểu Nguyên có rảnh không ạ? Con mới nhận một chương trình thực tế, yêu cầu phải mang theo em trai, con muốn rủ Tiểu Nguyên đi cùng."
Nếu Mộc Nguyên ghét tất cả mọi người như nhau, thì dẫn cậu theo chính là lựa chọn tối ưu nhất.
Mộc Nguyên chắc chắn sẽ không thích Thẩm An Nhiên. Nói đúng hơn, cậu căn bản không thích người sống, nên sẽ không bao giờ đi vào vết xe đổ của Khương Nhạc Xuyên.
Dì cô vui vẻ đồng ý ngay: "Được chứ! Con cứ dắt nó đi, chăm sóc nó giúp dì, cho nó đi chơi đây đó để kết bạn nhiều hơn."
Bản thân Mộc Nguyên thì chẳng có phản ứng gì, cứ như người đang được nhắc tới không phải mình, cậu chỉ lẳng lặng cúi đầu ăn cơm.
Dù là đi học ở trường hay tham gia chương trình nào đó, trong mắt Mộc Nguyên đều nhàm chán như nhau, chẳng có gì khác biệt, tất cả đều là do bố mẹ sắp xếp mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)