Lục Úc: "...”
Tất nhiên phù hợp với anh rồi, cách thức thi đấu mà tự Tô Quân Bạch đưa ra, đương nhiên phải nhắc đến có lợi với bản thân, còn chắc chắn có thể thắng Lục Úc.
Thằng cha Lục Úc kia, cả ngày chỉ một biểu cảm nghiêm túc, còn không biết có biết cười hay không nữa?
Ha ha ha, anh không phải đã định sẵn sẽ chiến thắng sao.
“Lục Úc, muốn thi đấu hay không? Cười hết ga cũng cần phải có sức lực.”
Lục Úc: "... Loại sức lực này thắng cũng không có gì đáng tự hào hết.”
Tên nhóc Tô Quân Bạch này chỉ lớn tuổi, suy nghĩ vẫn dừng lại thời thơ ấu, trẻ con hết sức.
Tô Quân Bạch ưỡn ngực: "Nhưng tôi chính là rất tự hào đấy.”
Chỉ cần có thể thắng, anh quan tâm cách thức gì chắc?
Điền An An cười nói: "Trận đấu này vẫn là lần đầu tiên em nghe nói, có điều em rất hiếu kỳ dáng vẻ cười hết ga của hai người các anh, chắc là cũng rất đẹp trai nhỉ?”
Cô ta khen hai người một câu, lại là dùng cách nói đùa này để nói chuyện.
Tô Quân Bạch vén tóc mái trước trán: "Chắc là vậy.”
Ai làm cho anh có khuôn mặt ưa nhìn, anh có thể cố gắng ra vẻ.
Miêu Hoạ Hoạ lên tiếng hỏi: "Nghe có vẻ rất thú vị, các em có muốn so thử không?”
Cô cũng muốn tham gia, để giành công việc phục vụ thức ăn.
Thi Bách Thuỷ cũng nói: "Tôi chắc là cũng được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

