Nhóm khách mời thứ ba tới nơi là Miêu Họa Họa và mẹ của cô ấy là Miêu Văn Quân.
Hai người họ đi tới chào hỏi, được cư dân mạng đáp lại nhiệt tình.
Miêu Họa Họa cầm bánh quy tự làm đi tới, nói với Tô Chi: "Chi Chi, đây là bánh quy chính tay chị làm, em nếm thử đi, hương vị cũng không tệ lắm."
Cô ấy dùng một cái hộp quà nhỏ màu đỏ để đựng, hộp rất đẹp.
Kỳ trước Tô Chi đã giúp đỡ họ nhiều, cô ấy cũng rất thích Tô Chi, cho nên muốn cảm ơn một chút.
Người khác có lòng tốt tặng quà, đương nhiên Tô Chi sẽ nhận: "Cảm ơn chị, vậy em sẽ không khách sáo, em cũng có thứ này cho chị."
Cô lấy một cái ra: "Đây là bánh ngọt mẹ em làm, chị muốn ăn không?"
Miêu Họa Họa gật đầu: "Muốn!"
Tay nghề nấu ăn của Tô Chi tốt như vậy, chắc chắn mẹ cô ấy càng tốt hơn.
Tô Chi hỏi Miêu Văn Quân, bà ấy không ăn đồ ngọt, nên cô không đưa cho bà.
Lúc cô ngồi xuống, nhìn thấy ánh mắt tha thiết mong chờ của Lục Vũ Điểm đang nhìn chiếc bánh ngọt trong tay cô, Tô Chi nghĩ ngợi rồi đưa cho cậu ta một cái: "Muốn ăn không?"
Lục Vũ Điểm ngạc nhiên gật đầu liên tục: "Em muốn ăn! Cảm ơn chị Tô Chi."
Vừa khéo buổi sáng cậu ta không ăn gì, bánh ngọt nhỏ rất thơm, anh họ cậu ta không ăn thì thiệt quá.
Lục Úc: "..."
Bên cạnh và sau lưng anh đều đang ăn, mùi thơm ngọt ngào của bánh ngọt tràn ngập trong khoang xe.
Đột nhiên anh cảm thấy hơi đói.
Sau vai bị người ta chọc một cái, anh quay đầu lại.
"Cảm ơn." Lục Úc nhận lấy, anh bị ảnh hưởng bởi mùi vị thơm ngon xung quanh, quả thật hơi đói bụng.
Tô Chi đáp lại anh bằng một nụ cười: "Không cần khách sáo."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
