Tô Chi từ chối lời cầu xin của anh hai, cô thu dọn ba lô, một mình đi ra ngoài.
Tô Quân Bạch víu lấy cửa vô cùng đáng thương: "Em gái, em thật sự nhẫn tâm bỏ anh ở nhà một mình à?"
"Buổi trưa anh muốn ăn gì? Em mang về cho anh." Tô Chi nói sang chuyện khác: "Đùi gà thì sao? Ba cái đùi gà thêm một ly trà sữa, anh có muốn hay không?"
Cô phát hiện anh hai rất thích ăn đùi gà, mặc dù thứ này là vật cấm đối với anh, không thể đụng vào, đụng vào thì phải tập luyện, nhưng anh hai không kiểm soát được cái miệng.
Vậy thì hãy để anh ấy ăn đi, sau khi ăn xong, còn có thể rèn luyện thân thể, gia tăng thể lực.
Em gái quyết tâm không dẫn anh theo, Tô Quân Bạch thất vọng: "Ôi, anh muốn."
Không muốn làm sao được? Dù sao cũng đến từ sự quan tâm của em gái, vả lại tài nấu nướng của anh còn chưa cải thiện.
"OK, em đi đây, tạm biệt." Tô Chi thay giày đi ra ngoài.
Tô Quân Bạch đau lòng vẫy tay: "Tạm biệt, đi đường cẩn thận, về sớm một chút nhé."
Chao ôi, đi rồi, không chơi với anh, anh lại đi nằm thôi.
Tô Chi mặc bộ quần áo chính tay Hàn Huyên thiết kế cho cô, bộ thể thao phong cách trung tính, sợi tổng hợp rất mềm mại dễ chịu, cô đội mũ lưỡi trai và khẩu trang màu đen.
Nhìn ngoại hình, không ít cô gái coi cô là chàng trai anh tuấn, còn có hai cô bé kích động che miệng ở bên cạnh, muốn đến xin cô WeChat.
Tô Chi định ngồi xe buýt để đi, điện thoại hiển thị xe buýt còn mười lăm phút nữa mới đến, bên này cách trạm tàu điện ngầm hơi xa, xung quanh cũng không có xe đạp.
Hoặc là đi đến trạm tàu điện ngầm, hoặc là bắt xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
