Tô Chi đã thưởng thức mỹ thực của Ba châu vào hôm qua, biết món nào ăn ngon, cô lấy cái đùi gà cho anh hai xong rồi dẫn anh đi tìm.
Lục Úc và Lục Vũ Điểm đi theo bọn họ bởi vì khi Tô Chi nói đến mấy món ngon kia, Lục Vũ Điểm cũng nghe thấy, cậu cũng muốn cùng nếm thử.
“Chị Tô Chi, em và anh của em có thể đi cùng với hai người không?”
Cậu nhóc đã ăn không ít đồ ngon ở chỗ Tô Chi nên rất tin tưởng khẩu vị của cô, cô cảm thấy món nào ngon thì món đó nhất định sẽ ngon.
Sau khi ở chung mấy ngày, cậu phát hiện ra mặc dù mối quan hệ của anh cậu và Tô Quân Bạch không tốt lắm nhưng cũng không xấu đến nổi vừa gặp là không nói câu nào.
Hơn nữa anh cậu cũng thích cơm Tô Chi làm, thái độ đối với chị ấy cũng không tệ lắm. Cậu cảm thấy nếu như không có Tô Quân Bạch thì bọn họ có thể ở chung hòa thuận với Tô Chi, thuận tiện còn ăn được đồ ăn ngon chị ấy làm.
Tô Chi nhìn hay người bọn họ rồi đáp lại một câu: “Tùy cậu.”
Coi như cô có nói không được nhưng nếu như bọn họ muốn đi cô cũng không thể cản nổi.
“Cảm ơn chị Tô Chi.” Lục Vũ Điểm cười lộ cái răng khểnh: “Chị lớn lên trông đẹp ghê.”
Tô Chi: “... Cảm ơn, em cũng đáng yêu lắm.”
Đứa nhỏ này biết nói chuyện quá, dáng dấp cũng khiến cho người ta yêu thích.
“Đừng xưng hô bậy bạ, anh cũng không muốn có thêm hai đứa em trai đâu.” Tô Quân Bạch rửa tay về xong thì vừa lúc nghe thấy câu này.
Anh kéo em gái mình bước về phía trước: “Chi Chi, chúng ta đi ăn đồ ngon, đi theo anh nào.”
Tô Chi cùng anh bước về phía trước.
Lục Vũ Điểm cũng kéo Lục Úc đi theo, chẳng bị Tô Quân Bạch ảnh hưởng chút nào: “Anh, đi.”
Lục Úc thấy cậu vui vẻ nên cũng không làm cậu mất vui: “Được.”
Dù sao bọn họ cũng đi theo Tô Chi, không để ý đến Tô Quân Bạch là được.
Cả con đường ẩm thực, trên đường toàn là hương thơm của các món ăn vặt, làm cho người ta thấy thèm.
Tô Chi dẫn anh hai tìm được nơi có bánh kem tròn siêu ngon, mỗi người đều cầm hai cái gặm gặm, mượn cơ hội này cô hỏi thăm cách làm, hỏi có thể vào phòng bếp nhìn thử hay không.
Ông chủ rất dễ nói chuyện, cũng rất nhiệt tình: “Đương nhiên là được, được mọi người thích chính là niềm vinh hạnh của chúng tôi, vào đi.”
Ông chủ bên kia đang dạy rất cẩn thận, mấy người cũng nhìn rất nghiêm túc, đặc biệt là Tô Quân Bạch, anh cũng muốn học cách làm một chút, sau này về nhà sẽ làm cho em gái ăn.
Trước khi đi, ông chủ còn tiễn bọn họ rời đi một cách rất nhiệt tình, bảo bọn họ lúc nào cũng có thể đến chơi.
Tô Chi nhắc nhở một câu bảo ông chú ý vấn đề an toàn, kịp thời thay mới những đồ điện đã cũ.
Ông chủ rất cởi mở đồng ý.
Tô Chi lại mượn cớ đi ăn thử món ngon mà đi thăm không ít phòng bếp của các cửa hàng ẩm thực, đều không có vấn đề.
Dân bản xứ Ba châu luôn rất quan tâm đến chuyện an toàn điện, dưới tình huống thông thường thì sẽ không xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.
Vấn đề an toàn ở phòng bếp bên này rất tốt, đồ điện cũng không bị móp méo gì, vậy nơi bắt nguồn đầu tiên của vụ cháy trên con phố ẩm thực này cuối cùng là nằm ở đâu?
Dựa theo sự chú trọng về an toàn của dân bản xứ Ba Châu thì khả năng xảy ra bất trắc là rất thấp, như vậy, là do người làm sao?
Cánh tay của Tô Chi bị kéo lại, giọng của Lục Úc vang lên bên tai cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)