Tô Chi nói: "Hay là chúng ta đổi cho nhau.”
Anh hai của cô nhìn thấy nhiệm vụ chuyển gạch thì thay đổi sắc mặt, chắc hẳn anh không muốn làm nhiệm vụ này.
Nhưng mà anh hai thật sự không khỏe, còn hơi mảnh mai, tám tiếng chuyển gạch không biết anh có kiên trì được hay không.
Phải lấy được một trăm tệ tiền thưởng hoàn thành nhiệm vụ, không hoàn thành nhiệm vụ làm liên đới cô cũng phải uống nước chanh.
“Không đổi, anh làm được.” Tô Quân Bạch vỗ ngực: "Anh làm được, Chi Chi, em đừng lo lắng cho anh, hãy làm tốt nhiệm vụ của em.”
Lục Vũ Điểm nói với vẻ lo lắng: "Anh, vận may của anh kém quá, tại sao bốc phải nhiệm vụ này, em với anh đổi cho nhau đi.”
Anh của cậu còn chưa hết sợ biển, hôm qua xuống biển nhặt cá tình trạng đã không ổn, xuống biển lướt sóng, sẽ cuốn trôi anh của cậu.
Nhiệm vụ cậu ta lấy được là tới cô nhi viện làm tình nguyện viên, thời gian tám tiếng, thưởng sáu mươi tệ.
Lục Úc: "…”
Anh cũng không ngờ lại kém may mắn.
Lục Vũ Điểm nói: "Chúng ta đổi đi.”
Cậu ta không sợ xuống biển, mặc dù không biết lướt sóng trên biển, chắc hẳn ở đó có nhân viên công tác hướng dẫn, cậu ta sẽ học từ từ.
“Không đổi.” Lục Úc không muốn cậu ta xảy ra chuyện gì, anh vẫn nên tự mình giải quyết.
“Lục Úc, cậu xuống biển à?” Tô Quân Bạch trêu đùa: "Hôm qua không có nước biển cũng không dám ra chính giữa, cậu chắc chắn mình có thể lướt sóng, nhưng đừng có chưa đi đến bờ biển thì người đã ngất xỉu trước.”
Lục Úc nhíu mày: "… Không cần cậu lo lắng.”
Cái tên này càng ngày càng bất ổn.
Tô Quân Bạch nói tiếp: "Tôi không lo lắng cho cậu, tôi chỉ tò mò cậu có ngất hay không.”
Thời trung học anh và Lục Úc đều là học sinh cùng khóa, có lúc trường học tổ chức hoạt động mùa xuân cho học sinh, chụp ảnh ở mép nước thì cậu ta đều không đi, đến từ nỗi sợ nước.
Lục Úc chặn họng anh với một câu: "Hôm nay thời tiết đẹp, cậu đi chuyển gạch một buổi, không biết có bị ngất hay không.”
Lục Vũ Điểm cũng nói một câu: "Đúng vậy, hình như anh Tô bị say nắng.”
Tô Quân Bạch: "…”
Không tức giận không tức giận, giận thì không ai giúp!
“Tôi nói lại lần nữa, đấy là tôi bị tụt huyết áp!”
Tô Chi nghe được toàn bộ cuộc tranh cãi của họ, cô nghĩ, không hổ là kẻ thù không đội trời chung, chuyên môn đâm trúng tim đối phương.
Ánh mắt của cô lướt quanh trên người họ, bỗng nhiên nghĩ ra: "Anh, Lục Úc, hay là hai người đổi nhiệm vụ cho nhau đi.”
Một người không chuyển được gạch, một người sợ nước, đổi lại chẳng phải là vừa khéo sao.
Tổ chương trình quy định, hai người đồng ý trao đổi nhiệm vụ là được, sau khi trao đổi thì không thể đổi ý.
Tô Quân Bạch tỏ ra chán ghét: "… Ai muốn đổi với cậu ta.”
Lục Úc ồ lên: "Tôi cũng không cần.”
Tô Chi: "…”
Bỏ đi bỏ đi, hai người vui vẻ là tốt rồi.
Cuối cùng họ vẫn không đổi nhiệm vụ, quyết định thử thách cực hạn của bản thân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)