“An An, chúng ta cũng đi vào thôi.”
Hiện giờ đã muộn thế này, nơi ở lại hẻo lánh, tổ chương trình cũng không cung cấp cơm tối, cho dù có cung cấp, cũng không phải đồ ăn ngon, tự họ quay về nấu cơm cũng không thể ăn.
Tô Chi nói mời người của tổ chương trình ăn cơm, cũng cam chịu mời các khách mời khác ăn, tất cả đều mặt dày đi ăn chực.
Thi Bách Thủy bận rộn cả ngày, giữa trưa cũng không ăn tử tế, buổi chiều lại lo lắng cho sức khỏe của Điền An An, anh ta đã đói bụng từ lâu.
Điền An An: "…”
Nước ấm của nhà anh ta là bao trị bách bệnh, không biết nói chuyện thì hãy im miệng.
“… Hay là em không đi nữa.”
Dịch Kinh Hòa gật đầu tán thành: "Đúng vậy, em về sớm nghỉ ngơi, hải sản chẳng có gì ngon, anh cũng không đi.”
Nếu Thi Bách Thủy đi vào, vậy thì anh vừa khéo có thể đưa cô ta về.
Anh cũng không muốn vì một chút đồ ăn, đi lấy lòng Tô Quân Bạch để làm việc cho anh ta, anh thà rằng bị đói.
Điền An An: "…”
Im miệng, cho dù cô ta không thể ăn hải sản, cũng muốn đi vào cọ ống kính*, tổ chương trình đạo diễn kể cả các khách mời khác đều có mặt, tại sao có thể vắng mặt vào giây phút sum họp như vậy chứ?
*Cọ ống kính: chỉ cố ý hoặc vô ý trở thành nhân vật chính, là nhân vật phụ hay nhân vật nền nhưng cướp đoạt sự chú ý nhiều hơn nhân vật chính.
Đương nhiên Thi Bách Thủy biết thân thể Điền An An không thoải mái, chính vì như vậy mới cần ăn chút gì đó.
Tô Chi nấu cơm cũng không nhất định tất cả đều là hải sản, nói không chừng còn có cơm, và các món ăn khác nữa.
Không được ăn chực miễn phí, thì dùng tiền mua cũng được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


