“Bọn họ không có qua hệ gì cả, Tô Chi vì tốt cho con, mới nói chuyện với Lục Úc, nếu không ai thèm để ý đến cậu ta.”
Cô nhìn về phía anh hai, giao tiếp ánh mắt với anh hai.
“Như vậy sao? Chi Chi vất vả rồi.”
Hàn Huyên tỏ vẻ thương tiếc, giống như con gái làm chuyện gì vô cùng đáng thương.
“Chi Chi, Tiểu Bạch đã là người trưởng thành, chuyện của nó con không cần bận tâm.”
Tô Đông Lễ cũng nói như vậy.
Tô Cảnh Chu gật đầu, “Đúng vậy, Chi Chi, không cần quan tâm nó, học hành thật tốt.”
Tô Quân Bạch, “???”
Nói gì vô duyên vậy?
Nói lời này ở trước mặt anh.
Anh quả nhiên không có địa vị trong gia đình.
Tô Chi, “Được ạ.”
Anh hai đã thoát khỏi cốt truyện quấy nhiễu, cô không cần quan tâm đến anh nữa.
Sau cuộc trò chuyện, Tô Chi và Tô Quân Bạch hẹn nói chuyện riêng.
“Bây giờ em đừng nói với bố mẹ chuyện em hẹn hò.”
“Tại sao?”
“Bởi vì bố sẽ trở nên rất bận.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

