Những thứ này là sau khi Tô Chi hỏi thăm được mới chuẩn bị.
Ông cụ Lục biết anh đến nhà Tô Chi, cũng muốn qua đó đi dạo.
“Tiểu Úc, ông đi cùng với cháu, cũng gọi chú của cháu đến.”
Tô Chi giúp đỡ Tiểu Cẩm nhiều như vậy, ngày quan trọng như Tết Nguyên Đán, nhất định phải đến thăm một chút, bày tỏ tấm lòng.
Lục Úc, “…”
Tay cầm món quà chợt cứng lại, anh chỉ muốn một mình qua đó, không muốn vướng bận gia đình.
Lục Úc, “Ông ơi, không phải ông Chu hẹn ông đi chơi cờ sao?”
“Lão già đó đổi thời gian rồi, đổi thành 3 giờ chiều.”
Cho dù đối phương không đổi thời gian, ông cụ Lục cũng đổi thời gian, suy cho cùng công ơn cứu mạng đương nhiên quan trọng hơn chơi cờ.
Lục Úc, “…”
Ông nội đã quyết định rồi, anh muốn phản bác cũng vô dụng, cho dù anh ngăn cản, ông cũng có thể tự mình qua đó.
Anh đành phải đặt quà xuống đi tìm chú, sau khi chú ở lại thành phố Kinh, tất cả thói quen xấu hình thành trước kia đã thay đổi rồi, trông ông ấy bây giờ không tiều tuỵ như thế, mặc quần áo chỉnh tề, trông cực kỳ đẹp trai.
Chú đối với chuyện đến thăm Tô Chi không có ý kiến gì, đi theo cùng anh, mang rất nhiều đồ tốt.
Tô Chi và gia đình đều đang ở nhà, hôm nay anh hai cũng hiếm khi được nghỉ, nằm trên sô pha phòng khách chơi trò chơi.
“Tiểu Lễ à, chúc mừng năm mới nhé.”
“Chú Lục đến rồi, mau mời ngồi.”
Tô Đông Lễ nhiệt tình tiếp đãi.
Hàn Huyên bảo dì pha trà, mình vào bếp lấy bánh ngọt.
Tô Chi, anh cả và anh hai chào hỏi với ông cụ và du Gia Lý.
Sau khi chào hỏi xong thì nhìn thấy Lục Úc đi theo phía sau, tô Chi vẫy tay về phía anh, coi như là chào hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)