Đến phim trường một chuyến, có thêm một người bạn trai, đây là chuyện mà Tô Chi không thể ngờ được.
Sau khi Lâm Mạt biết cô và thần tượng ở bên nhau, sốc suýt chút ngất đi, “Vãi! Vãi! Chị em à, các người tiến triển nhanh quá rồi đấy, chưa đến một ngày cơ!”
Cô ấy tiếp tục kinh ngạc, “Thần tượng là thần tiên gì, đề khó như vậy lại có thể một buổi tối đã giải ra.”
Tô Chi, “Nói một cách chính xác, ba tiếng đồng hồ.”
Lúc Lục Úc liên lạc với cô, cô cũng rất bất ngờ, nhưng vừa nghĩ đến Lục Úc học bá vỏ cưng như vậy, cũng chấp nhận.
“Ba tiếng, ôi chúa ơi!”
Lâm Mạt mãn nhãn, “Thần tượng mà tớ hâm mộ quả nhiên tốt nhất! Chi Chi, tớ có phải là người đầu tiên biết cậu và thần tượng ở bên nhau?!”
“Vẫn chưa ở bên nhau, chỉ là thử quen một thời gian.” Tô Chi thấy cô bất ngờ, “Hợp thì yêu đương, không hợp thì làm bạn.”
“Chi Chi, cậu thật sự là cô gái dũng cảm nhất mà tớ từng gặp.” Lâm Mạt khen, “Mạnh mẽ quá.”
Tô Chi, “… Cảm ơn.”
“Vậy cậu và thần tượng sẽ yêu đương thế nào?” Lâm Mạt tò mò hỏi cô, “Cần tớ giúp cậu ra đòn không?”
“Tạm thời không cần.” Tô Chi cảm thấy phần lớn chiêu của cô ấy không đáng tin, nếu cô muốn làm chuyện gì sẽ trực tiếp giành lấy.
Loại chuyện yêu đương này không biết làm, vậy thì học tập, cô thích nhất thử thách có độ khó.
Vả lại Lục Úc cũng rất tích cực chủ động với chuyện này, mỗi buổi sáng trưa tối đều nhắn tin cho cô, chia sẻ những chuyện vui vẻ mà một ngày mình gặp được, còn học cách kể chuyện cười.
Anh tích cực như vậy, Tô Chi đương nhiên sẽ không khiến anh thất vọng, từ từ đáp lại tất cả niềm hạnh phúc mà anh mang lại cho cô.
Trạng thái gần đây của Lục Úc rất tốt, quay phim rất nghiêm túc, NG rất ít, vô cùng suôn sẻ, mỗi lần quay phim nghỉ giải lao, đều sẽ ôm điện thoại xem, thường nở nụ cười.
Rất nhiều người quen biết Lục Úc đều cảm thấy anh gần đây anh đã thay đổi, thay đổi hoàn toàn khác với đỉnh lưu lạnh lùng trước đây.
Mọi người cảm thấy dáng vẻ này của Lục Úc rất tốt, nhưng Chu Huy sợ hãi, mỗi lần nhìn thấy hành động bất thường của Lục Úc, anh ta sẽ nơm nớp lo sợ, sợ anh làm ra chuyện gì khiến cả gia đình anh sốc.
“Tiểu Úc, cậu không giấu anh chuyện gì chứ?” Chu Huy thử nói, “Nếu có thì nhất định phải báo trước cho anh, tim anh không được tốt, cậu đừng kích động anh.”
Anh ta cũng từng là thanh niên, nhìn trạng thái này của Lục Úc giống như hẹn hò trên mạng, mỗi ngày không có việc gì đều ôm lấy điện thoại nhắn tin, còn xuân tình phơi phới cười, nếu mà nói không yêu đương, quỷ không tin.
Lục Úc bỏ điện thoại xuống, chuyện anh và Tô Chi thử ở bên nhau, vẫn không nói với Chu Huy.
“Tôi thực sự có một chuyện muốn nói với anh.”
Chu Huy không thể lo, “Cái gì?”
“Tôi thích Tô Chi, đang theo đuổi em ấy.” Lục Úc từ từ nói, “Tôi sẽ cố gắng ở bên cạnh em ấy.”
Chu Huy, “!!!”
Chu Huy, “Cái gì? Cậu thật sự thích Tô Chi?!”
Chu Huy, “Cậu điên rồi! Bây giờ cậu trong giai đoạn trên đà phát triển, cậu còn muốn yêu đương? Lý trí trước đây của cậu đâu? Không phải cậu nói trước 30 tuổi không yêu đương sao?”
Chu Huy, “Tô Quân Bạch biết không? Cậu ta biết không tránh được liều mạng với cậu?”
Chu Huy, “Còn có fan của cậu nữa, nếu biết cậu yêu đương, vậy thì phải buồn nhiều lắm?”
Chu Huy, “Còn có a, tim tôi không chịu nổi!”
Trước đó anh ta đã cảm thấy Tiểu Úc bất thường rồi, phòng ngày phòng đêm, anh vậy mà ở bên Tô Chi dưới mí mắt của anh ta.
Lục Úc nói, “Tôi đã cân nhắc những chuyện này rồi, tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”
Hơn nữa ngay cả anh muốn thông báo cả thế giới, cũng phải theo đuổi được Tiểu Chi, cũng cần cô bằng lòng mới được.
“Cho nên cậu… cậu cậu đây là thật sự?” Chu Huy cà lăm, “Cậu biết mình đang làm gì không?”
“Tôi biết.” Lục Úc nói, “Anh Chu, anh không cần lo lắng.”
Chu Huy, “Sao anh có thể không lo lắng được?”
Vả lại anh cũng không muốn để Tiểu Chi bị cư dân mạng chú ý quá nhiều.
Có câu nói này của anh, Chu Huy hơi yên tâm một chút, những lúc nào đó Tiểu Úc vẫn rất đáng tin.
Sau khi Chu Huy biết chuyện này, đã mất một tuần mới bình ổn vết thương lòng, mỗi lần nhìn thấy Tô Quân Bạch ở đoàn phim, anh ta đều có thể dự tính được cảnh tượng sau khi Tô Quân Bạch biết chuyện này.
Hai người vốn như nước với lửa, Tô Quân Bạch lại bảo vệ em gái như vậy, không tránh được lột da của Tiểu Úc.
Vừa nghĩ thôi Tiểu Úc cũng đáng thương, cũng thật ác liệt.
Dạo này Tô Quân Bạch luôn cảm thấy Lục Úc và quản lý của cậu ta cứ nhìn anh quái quái, thái độ đối với anh cũng kỳ lạ, bởi vì bọn họ đang bày tỏ thiện chí với anh.
Đây vẫn là Lục Úc sao?!
Chẳng lẽ cậu ta không phải bị người ta hoán đổi cơ thể?!
“Vô công bất thụ lộc*, tôi không ăn, cậu mang đi đi.”
*无功不受禄 vô công bất thụ lộc: không có công lao gì thì không nhận quà, thưởng…
Tô Quân Bạch kiên quyết từ chối những món ngon mà Lục Úc đưa đến, ai biết thằng cha này muốn giở trò gì?
“Ai cũng có cả, đây là phần nhiều, cho cậu.” Lục Úc bỏ đồ ăn xuống, “Đồ ăn là của cậu, xử lý thế nào thì tùy cậu.”
Anh nói xong liền đi mất.
Để lại Tô Quân Bạch mặt đối mặt với đồ ăn, anh hỏi Liên Phương ở bên cạnh, “Anh Liên, gần đây Lục Úc có gì đó sai sai lắm? Cậu ta muốn làm gì?”
Chủ động bày tỏ thiện chí với anh, chắc chắn có vấn đề.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
