Tô Chi nhìn hết tài liệu mà anh cả gửi đến, so với tài liệu lúc trước càng đầy đủ hơn, cũng càng khẳng định chắc chắn hơn về thân phận của An Tuyết Tuyết, chính là con gái của bố mẹ nuôi đã làm lạc.
Lúc trước cô đã đoán được đáp án này, nhưng sau khi được xác nhận chính xác, trong lòng cô vẫn rất kích động.
Tìm nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng nhận được một kết quả tốt, bàn tay cầm tài liệu của cô hơi run rẩy, cũng may không phụ kì vọng của bố mẹ nuôi, họ ở trên trời linh thiêng có thể nghỉ ngơi rồi.
""Tuyết Tuyết, bây giờ em phải nói cho chị một việc, là chuyện liên quan đến thân thế của chị.""
Vẻ mặt An Tuyết Tuyết kinh ngạc: ""Cái gì?""
""Chị là người em vẫn luôn tìm kiếm, là con gái của bố mẹ nuôi của em."" Tô Chi nói rõ mọi chuyện, đẩy tài liệu sang: ""Đây là kết quả điều tra, chị xem qua đi.""
Năm sáu tuổi cô ta thường xuyên bị người lớn đánh chửi, bắt cô ta nấu cơm giặt quần áo, cái gì cũng để cô ta làm, bị ốm cũng không mang cô ta đi bệnh viện, cuộc sống mỗi ngày đều như giành giật với tử thần.
Cô ta sống như vậy hai năm, sau đó cô ta lên kế hoạch chạy trốn, nhưng bị mấy người này bắt về, người nhà này càng đánh chửi cô ta nhiều hơn, có rất nhiều lần cô ta đã thiếu chút nữa chết trên tay họ.
Nhưng cô ta không hề từ bỏ chạy trốn, một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì ba lần, trong lần chạy trốn thứ ba, cô ta may mắn gặp được cảnh sát đến phá án, được họ cứu ra ngoài.
Vì không có tin tức gì về thân phận, chính cô ta cũng không nhớ rõ nên năm bảy tuổi đã được cảnh sát đưa vào cô nhi viện.
Năm tám tuổi cô ta quen An Nguyệt Nguyệt, vì có tranh chấp với mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện nên đã bị thương ở đầu.
Năm chín tuổi được An Lan Giai nhận nuôi, ông ta yêu cầu cô ta học dương cầm, năm mười bốn tuổi bị An Lan Giai mang đi phẫu thuật thẩm mĩ để thay ông ta hoàn thành giấc mộng dương cầm của mình.
Đây là toàn bộ tư liệu của cô ta, mặc dù An Tuyết Tuyết không nhớ rõ, nhưng khi đọc những tài liệu này đôi mắt cô ta đã chua xót, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt.
Cô ta từ từ vuốt ve tấm hình kẹp trong tài liệu, đây là ảnh chụp bố mẹ ruột cuar cô ta, rất giống tấm hình mà cô ta vẫn luôn giữ lại, đây chính là bố mẹ của cô ta sao?
""Chị... Bọn họ thật sự là bố mẹ của chị sao?""
An Tuyết Tuyết xem xong tài liệu đã tin lời Tô Chi nói, nhưng cô ta vẫn muốn xác nhận lại.
Có trời mới biết cô ta mong ước được quay lại bên cạnh bố mẹ ruột mình như thế nào, nhưng nhiều năm như vậy vẫn không thành hiện thực.
Cho đến hôm nay, trong một buổi chiều ấm áp, cô ta biết bố mẹ mình là ai, cũng biết mình đã mất toàn bộ kí ức.
Nội tâm vắng vẻ bỗng nhiên được lấp đầy.
""Đúng vậy, em cũng hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần, chị chính là con gái của bố mẹ nuôi em.""
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)