Tô Chi bị giấc mơ này đánh thức, từ sau khi xảy ra chuyện của anh hai, đã lâu cô không có nằm mơ, còn tưởng rằng đã trôi qua bình yên như vậy, hôm nay lại để cho cô gặp phải cảnh tượng như thế.
Thảo nào trong túi áo của anh cả có dây chun của con gái, nói không chừng chính là của cô gái kia, nếu vậy thì anh cả và cô gái sớm đã đụng mặt rồi.
Gần đây anh cả khác thường, không biết có phải vì chuyện này hay không.
Anh cả sáng sớm đã ra ngoài làm việc, Tô Chi cũng chỉ kịp gặt mặt với anh, “Anh cả, ngày mai có thời gian cùng đi ăn tối chứ?”
Tối mai chính là ngày mà cô gái bày kế đỡ dao cho anh cả, tình tiết quan trong thế kia, làm sao cô có thể vắng mặt.
Sau khi Tô Cảnh Chu say, sáng nay đầu có chút khó chịu, anh vẫn cố gắng muốn đi làm.
“Ngày mai… được thôi, để anh đặt nhà hàng.”
“Được.”
Tô Chi nhìn ra sự do dự của anh cả, có thể cô gái cũng mời anh ngày mai ra ngoài gặp nhau, nhưng cuối cùng anh cả vẫn chọn gia đình hoặc là anh cả đáng tin cậy.
Tô Quân Bạch ngủ thẳng đến tận trưa mới dậy, gần đây anh công việc không nhiều, đạo diễn Lâm Gia Hữu đang bận chuyện phim mới, anh phải đọc kịch bản, đảm bảo không để thua Lục Úc.
“Anh hai, tối mai có thời gian không? Em, anh và anh cả cùng ra ngoài ăn tối.”
“Liên hoan gia đình, nhất định phải có thời gian.”
Tô Chi kéo được một người giúp đỡ, hài lòng gật đầu.
*
Sau khi Tô Cảnh Chu đến công ty, làm việc như thường ngày, lượng công việc hôm nay lớn, có một vài cuộc họp quan trọng phải tổ chức, bận đến mức cũng không có thời gian để ăn trưa.
Trợ lý nói, “Sếp, đã trưa rồi, anh muốn ăn gì không?”
Tô Cảnh Chu đến cả đầu cũng không ngẩng, “Cậu xem mà đặt.”
Sau khi nói xong, lại tiếp tục xử lý công việc đang làm, một người nghiện công việc ổn định.
Trợ lý đặc biệt đã quen với bộ dáng làm việc liều mạng này của Tô Cảnh Chu, anh ta chỉ có thể chăm sóc dạ dày của ông chủ thật tốt, không thể để anh sức khỏe suy sụp.
Cửa được đóng lại nhẹ nhàng, trong phòng làm việc chỉ có âm thanh nhỏ xíu của Tô Cảnh Chu lật tài liệu, không lâu sau có người đẩy cửa bước vào.
Tô Cảnh Chu tưởng là trợ lý đặc biệt, “Đặt trên bàn là được, một lát tôi sẽ ăn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)