Lúc Tô Chi chuẩn bị đóng cửa tiệm thì nhận được điện thoại của Lục Úc, anh nói cùng đến đây với người nhà bây giờ.
Cô vô thức nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ rồi, đợi bọn họ đến không phải hơn nửa đêm à.
Nhưng cũng phải đợi, suy cho cùng cũng đến gặp chú Du.
Chưa được bao lâu, Du Gia Lý mở cửa ra, “Muộn vậy rồi, còn đi qua đi lại, ngày mai đến không được sao?”
“Lục Úc nói ông nội anh ấy nhớ chú, muốn đến gặp chú sớm chút.” Tô Chi cũng tán thành ngày mai rồi đến, hôm nay muộn lắm rồi.
Du Gia Lý dựa vào cửa, vẻ mặt không chắc lắm.
Tô Chi nhìn ông ấy từ trên xuống dưới, bởi vì thức khuya mỗi ngày, trên mặt chú Du mọc đầy râu, đáy mắt thâm đen một vùng, vẻ mặt rất hốc hác.
Hôm nay còn ở nhà một ngày, đến cả đầu tóc cũng chẳng để ý đến, mặc áo thun, quần hoa to, dép lào, rất giống một ông chú.
Bình thường sao cũng được nhưng tối nay gia đình của ông ấy sẽ đến gặp ông ấy, cô cảm thấy xấu hổ khi đến gặp bọn họ với diện mạo này.
“Chú Du, lần đầu tiên chú gặp mặt người nhà, chú đi tắm rửa sửa soạn cho đẹp, thay quần áo, trông cũng có sức sống.”
Lần này Tô Chi đến có mang cho ông ấy hai bộ quần áo mới, nhưng ông chưa mặc một lần.
Cô tìm một bộ quần áo sạch sẽ cho ông ấy, nhét cho ông ấy, “Đi nhé, bọn họ vội vàng đến trong đêm chứng tỏ coi trọng chú đấy, chú sẽ không sợ chứ?”
Khi cô nói điều này, trên mặt lộ ra một vẻ mặt chợt vỡ lẽ.
Du Gia Lý ôm lấy quần áo, bực mình nói, “Sợ gì chứ? Trên thế giới này còn có thứ gì mà chú sợ, thật là, trẻ con nói chuyện thì chú ý chút.”
Ông ấy vào phòng tắt máy tính, mới xuống phòng khách đi tắm rửa.
Tô Chi nở một nụ cười đạt được, chú Du phải kích thích mới được.
Ban đầu cô nghĩ rằng phải đợi đến nửa đêm, không ngờ rằng một tiếng sau bọn họ đã đến rồi.
Cô đi mở cửa, “Lục Úc, các anh đến cũng nhanh nhỉ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

