Tô Chi đưa Lục Úc trốn trong biển hoa, cho đến khi các cô gái bên đó không tìm thấy người mới trở về.
Hai người nằm trên bãi cỏ trống ở chỗ khác, nhìn về phía bầu trời xa xa.
“Khách sáo gì chứ, mọi người đều là bạn bè.” Tô Chi nói, “Trước kia anh giúp đỡ tôi nhiều như vậy, đây là điều nên mà.”
Hơn nữa Lục Úc không chỉ giúp cô phụ đạo bài tập, trong mỗi này lễ còn sẽ tặng cô lì xì và quà, thật sự là một người rất tốt.
Lục Úc, “…”
Nghe thấy cô nói bạn bè, Lục Úc liền cảm thấy nhục nhã hổ thẹn, anh không dám tỏ tình với Tô Chi, sợ rằng bạn bè không làm được, sau này ngay cả gặp cô cũng sẽ không thể tìm được lý do.
Cả hai nằm trên bãi cỏ trong nửa giờ, cho đến khi nhịp tim trở lại bình thường, bọn họ mới đứng dậy, sợ ai đó lại đến, không ở lại nhiều.
“Tôi đưa anh đi dạo điểm tham quan tiếp theo.”
“Được.”
Điểm tham tuan tiếp chính là cổ trấn, đường phố cổ trấn ở đây có một màu sắc khác, trên đường vẫn có người mặc Hán phục, còn có người đang quay video ngắn.
Bên đường có rất nhiều thứ tiện ích để mua, Tô Chi dừng lại trước một quầy hàng bán mặt nạ.
“Anh muốn mang mặt nạ không? Cái này rất đẹp, rất hợp với anh.”
Trên đường phố có rất nhiều người đều mang mặt nạ, Tô Chi không muốn để anh bị nhận ra khi đi dạo phố, sẽ rất phiền phức.
Lục Úc nhìn mặt nạ trong tay cô, một cái mặt nạ búp bê dễ thương, hợp với anh chỗ nào chứ?
“Nè, đeo lên cảm nhận thử.” Tô Chi tự mình cũng lấy một cái, “Ông chủ ơi, bao nhiêu tiền vậy?”
Ông chủ báo số, Tô Chi cảm thấy rẻ bèn mua hai cái.
Cô tự đeo lên trước, nhìn Lúc Úc cầm mặt nạ do dự, cô nói, “Cần tôi mang giúp anh không?”
“Để tự tôi.” Lục Úc có chút ghét bỏ cái nơ màu hồng kia, khi đối mặt, anh vẫn phải nhượng bộ.
Tô Chi nhìn thấy Lục Úc đeo mặt nạ lên đáng yêu hơn, chứ đừng nói, vẫn thật sự rất đáng yêu.
“Đi, dẫn anh ăn đồ ngon.”
Có mặt nạ che mặt, vừa hay có thể ăn vụng đồ ăn.
Tôi qua Tô Chi và Lâm Mạt chiến đấu ác liệt ở phố ẩm thực, cũng chỉ ăn non nửa con phố, vẫn rất nhiều món ngon vẫn chưa ăn được.
Sắp đến trưa, người đi đường ở phố ẩm thực cũng càng đông, kẻ qua người lại.
Tô Chi dẫn Lục Úc nếm thử những món ăn mà cô cảm thấy mùi vị không tồi, ăn xong một tiệm lại đổi sang tiệm khác.
Gặp được đồ ăn ngon, Tô Chi cũng sẽ gói lại định mang về cho Du Gia Lý ăn, buổi trưa rồi, không biết ông ấy đã dậy chưa.
“Anh còn muốn ăn gì không? Đưa anh đi.”
Lục Úc xua tay, “Đủ rồi, đã no căng rồi.”
Hôm nay anh đã trải nghiệm rất nhiều món ăn không thể mà trước kia không dám ăn, hôm nay đều nếm thử rồi.
Anh phát hiện mỗi lần ở cùng với Tô Chi, tâm trạng sẽ trở nên tốt hơn, bụng cũng sẽ trở nên căng hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
