Nghỉ hè là kỳ nghỉ mà mọi học sinh đều thích nhất, có thể ngủ nướng ở nhà.
Trước kia cũng bao gồm Tô Chi, bởi vì mỗi khi đến kỳ nghỉ hè, cô có thể ra ngoài làm thêm, thời gian sẽ rất rảnh, còn có thể vừa học vừa chơi.
Mặc dù cuộc sống trước kia gian khổ nhưng rất đầy đủ.
Bây giờ cô không cần suy nghĩ đến chuyện tiền bạc, thời gian càng rảnh hơn, kiến thức sách vở cấp ba cô cũng học xong rồi, đề khó tập khó gì, sách cô từng luyện có thể chất thành một ngọn đồi.
Gần đây không cần liều mạng luyện đề, cô thư giãn, thỉnh thoảng học từ tiếng Anh, lúc rảnh rỗi cô cũng mẹ ra ngoài uống trà chiều, cuộc sống trôi qua rất nhàn hạ.
Đợi đến lúc Lâm Mạt thi xong, nghỉ hè chuẩn bị cùng cô quay về trấn Thanh Thuỷ.
Vốn định gọi An Nguyệt Nguyệt cùng đi, cô nói muốn đi làm thêm hè, giúp chị gái gánh vác một phần sinh hoạt.
Tô Chi đành phải huỷ bỏ.
Tô Chi thu dọn vài bộ quần áo, muốn ở bên đó vài ngày.
Sau khi Hàn Huyên biết, cùng lúc ủng hộ con gái, bà vẫn rất luyến tiếc con gái.
“Chi Chi, nếu không mẹ đi cùng với con?”
Con gái đã nói như vậy, cho dù Hàn Huyên không nỡ đi nữa, cũng chỉ có thể buông tay thôi.
“Vậy được thôi, mẹ chuẩn bị một ít đồ cho chú con, con qua đó đưa cho chú ấy.”
Chăm sóc con gái nhiều năm như vậy, cần phải cảm ơn.
Khi Tô Đông Lễ đưa Tô Chi quay về đã đưa cho Du Gia Lý trên 100 vạn tệ, nhưng ông ấy không nhận, nói rằng đó là điều nên làm.
Bọn họ chỉ có thể thông qua cách thức khác để cảm ơn Du Gia Lý.
Hàn Huyên chuẩn bị rất nhiều thứ, bánh ngọt tự mình làm ra, hai bộ quần áo đàn ông mang và một số thứ hữu dụng, rất đầy đủ.
Tô Chi mang hành lý đựng đầy, đồ của cô chiếm non nửa, phần lớn đều là đồ cho Du Gia Lý.
Tạm biệt gia đình, lúc đến sân bay là Tô Cảnh Chu đưa cô đi qua.
Tô Cảnh Chu ở trên đường dặn dò, “Chi Chi trên đường chú ý an toàn, lúc nào muốn về thì gọi điện cho anh, anh qua đón em.”
Tô Chi gật đầu, “Được, trước khi về em sẽ gọi điện cho anh.”
Tô Cảnh Chu cười, “Khó được nghỉ hè, em chơi một thời gian cũng không sao.”
Tô Chi, “Em biết.”
Cô đều nghe theo lời dặn dò của anh cả, cô cũng không phải là một đứa trẻ, sang năm đã 18 tuổi rồi.
“Tu tu tu…”
Điện thoại của Tô Cảnh Chu liên tục rung rung, anh nhìn dãy số trên màn hình một cái song không bắt máy.
Một lát sau, điện thoại lại gọi đến, Tô Cảnh Chu vẫn không nhận.
Tô Chi nhìn sang, “Anh cả, điện thoại của anh không bắt máy sao?”
“Không cần quan tâm, không phải là điện thoại quan trọng.” Tô Cảnh Chu lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)