Tô Chi vẫn còn nhỏ, nghe thấy kiểu nói chuyện này sẽ rất xấu hổ, bình thường nói giỡn ở trước mặt anh thì quên đi, sao còn đem chuyện Tô chi và anh ra trêu.
“Tôi không nói đùa, suy nghĩ xuất phát từ đáy lòng của tôi…” Chân của Từ Thông bị đá một cái, những lời nói của anh ta buộc phải dừng lại.
Anh ta nhìn Lục Úc một cái, lại nhìn Tô Chi một cái, phát hiện người xấu hổ chính là Lục Úc, Tô Chi vẫn là bộ dáng thân thiện.
“Cậu nhìn cô gái nhà người ta không nói gì, cậu gấp cái gì.” Từ Thông cách trở Lục Úc nói với Tô Chi, “Em gái Tô, lời anh vừa nói đều là thật lòng, nếu em cảm thấy ngại, có thể coi là anh nói đùa.”
Anh ta thật sự sốt ruột vì Lục Úc, thật không dễ mới gặp được một cô gái có chút manh mối, còn không nhanh chóng nắm bắt, đừng để người ta bỏ chạy.
Tuổi tác còn nhỏ thì sợ cái gì, chẳng lẽ Lục Úc chưa từng nghe nói nuôi vợ sao?
Chuyện theo đuổi người ta còn phải để anh ta dạy cho Lục Úc, nể tình thời cấp ba Lục Úc không từ bỏ dạy dỗ anh ta học hành, sau này để anh ta giúp Lục Úc thoát ế.
Tô Chi cảm thấy người này có chút thú vị, cho nên câu nói nào của anh là trọng tâm thế.
Nhưng cô cũng thật sự xem như Từ Thông nói đùa, quan hệ của anh với Lục Úc rất tốt, bạn bè nói mấy câu đùa giỡn với nhau cũng rất bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
