Sau khi Tô Mai tự mình nói như vậy, cho dù bà ta không muốn đi tưới hoa, cũng không tiện nuốt lời không đi.
Đành phải đến vườn sau tưới hoa dưới ánh mắt của mọi người, Ngô Vũ đi theo bà ta, cũng không hiểu việc làm của bà ta lắm.
“Mẹ, sao mẹ phải đồng ý tưới hoa? Bà ngoại cũng không bảo mẹ đến đó.”
Tô Mai nhắc nhở cô ta, “Nói nhỏ chút.”
Bà ta nhìn thấy không có ai mới nói, “Con nghĩ rằng mẹ muốn đi à, còn không phải vì Tô Chi sao, cô ta đã nói vậy rồi, mẹ cũng đã đồng ý rồi, sao mẹ có thể nuốt lời.”
“Vả lại, vừa nãy chắc chắn bọn họ đã nghe thấy những lời mà mẹ nói trước mặt, vẫn không biết trong lòng nghĩ sao về chúng ta?”
Bà ta chính là vì gần đây anh cả không giúp đỡ, công ty nhà bọn họ xảy ra chuyện lớn như vậy, tìm ông vay tiền mượn nhân mạch* cũng không đồng ý, còn vô cùng lạnh nhạt với người của nhà bọn họ.
*人脉: ý chỉ người có quan hệ tốt với mọi người, quen biết rộng, được lòng người.
Dù cho trước kia lạnh nhạt, những cũng không giống như bây giờ, không giúp đỡ chút gì cho nhà bọn họ.
Trong lòng bà ta cứ mất cân bằng, muốn nhờ bà cụ giúp nhà bà ta giành chút lợi ích trước mặt anh cả thử xem, nhưng không ngờ bọn họ đã nghe thấy rồi.
“Nghe cũng nghe thấy rồi, bây giờ nhà chúng ta cũng không dựa vào bọn họ nuôi sống, có cậu nào giống như ông ta chứ, không quan tâm đến sống chết của em gái chút nào.” Ngô Vũ trong lòng mất cân bằng.
Trong lòng Tô Mai cũng khó chịu, nhưng có thể thế nào, suy cho cùng bà ta không phải là em gái ruột của Tô Đông Lễ, bà ta chỉ là đứa con gái được bà cụ nhận nuôi sau khi Tô Đông Dực mất.
Tác dụng của bà ta chính là người trò chuyện cùng bà cụ, dù tài sản gì gì đó không được chia phần chính, nhưng bà ta còn ở nhà này một ngày nào, bà ta sẽ tranh giành.
“Được rồi, đừng nói lung tung ở ngoài, về nhà nói.” Tô Mai nói, “Con lấy bình đổ nước vào, chúng ta tưới hoa.”
Mục đích đến đây hôm nay của bà ta vẫn chưa đạt được, sao có thể về sớm như thế, bà ta muốn tìm bà cụ tiếp tế chút tiền, để duy trì hoạt động của công ty.
Ngô Vũ nói, “Buổi tối mới về, buổi chiều còn có mấy chị em rủ con đi mua sắm, con muốn đi mua sắm.”
“Mua sắm gì chứ, con đâu phải không biết tình hình trong nhà, không có tiền cho con đâu.” Tô Mai nói, “Con cũng không may mắn giống như Tô Chi, có ông bố giàu có, muốn cái gì có cái đó.”
Lúc bà ta để Tô Chi bị lạc, từng có một suy nghĩ, đó là đưa Ngô Vũ cho Tô Đông Lễ nuôi nhận làm con thừa tự, coi như là niềm an ủi cho bọn họ thất lạc con gái.
Nhưng bọn họ đã từ chối, đồng thời để bà ta không có ý nghĩ thừa thãi, ai cũng không thể thay thế vị trí của Tô Chi.
Lúc đó Tô Mai rất tức giận, nhưng lại không còn cách nào khác, cuối cùng không thể đưa Ngô Vũ qua đó làm con gái bọn họ.
Hai người họ vừa nói chuyện vừa tưới hoa, không để ý đến có một con rắn lục lam cách đó không xa đang bò về phía bọn họ.
Đợi đến khi Ngô Vũ vô tình nhìn thấy, đặc biệt nhìn mấy lần mới phát hiện vậy mà là con rắn!
Lập tức la hét, “Á á á! Mẹ ơi! Có rắn kìa!”
Tô Mai cũng cực kỳ sợ thứ này, bà ta vội vàng nhìn xung quanh, “Ở chỗ nào?”
“Bên chân mẹ đấy, đi nhanh!”
Tô Mai sợ đến mức ném bình nước trên tay về phía con rắn, tiếng động của bọn họ kinh động đến con rắn lục nằm trên mặt đất, nó thè cái lưỡi đỏ tươi về phía bọn họ.
Lúc Tô Mai cuống quýt chạy, òn không cẩn thận vấp ngã, kết quả bị con rắn cắn vào chân.
“A a a!”
Ngô Vũ thấy Tô Mai bị rắn lục cắn vào chân, cô ta hoảng loạn cầm chổi đánh con rắn, “Cút đi cút đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
