Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thai Xuyên Niên Đại Văn: Tiên Nữ Tu Chân Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Lâm Thần Vũ không cam lòng, ngẩng đầu nhìn mẹ mình.

Quả thật, không hiểu Lão Lâm gia đã tích được phúc khí gì, mà trong khi những người khác trong Lâm gia tướng mạo đều tầm thường, thì lại sinh ra được Lâm An như một ngoại lệ. Nhưng riêng Lâm An thì khác. Khi còn chưa kết hôn, anh chính là mỹ nam tử lừng danh mười dặm tám hương.

Trước khi cưới Tiết Uyển Nhu, cánh cửa nhà họ Lâm thiếu chút nữa bị các bà mối giẫm cho hỏng, chen chúc tìm tới cửa. Ai bảo đứa thứ ba trong nhà lớn lên khôi ngô tuấn tú đến vậy, nhưng đáng tiếc lại là kẻ ngoài đẹp trong hỏng—lười biếng, khôn vặt, chẳng chịu làm việc nghiêm túc, chỉ biết cà lơ phất phơ, có thể nằm thì tuyệt đối không đứng.

Dẫu vậy, ngoài kia không ít tiểu cô nương đều bị dung nhan ấy mê hoặc, trong số đó cũng chẳng thiếu những người có gia cảnh tốt.

Ban đầu, lão thái nhà họ Lâm đã nhắm tới con gái độc nhất của Lưu Mộc Tượng ở trên trấn. Nhà ấy không chỉ có tiền, mà con trai còn có tiền đồ, đúng là môn đăng hộ đối.

Nhưng trời chẳng chiều lòng người, con trai bất tài của bà lại nhất mực rước về một nàng dâu bệnh kiều. Tiết Uyển Nhu thì lão thái nghe danh đã lâu, bởi cô là người của mấy thôn quanh vùng.

Trong bối cảnh đa phần các gia đình đều trọng nam khinh nữ, thì Tiết gia lại là ngoại lệ của mười dặm tám hương. Trải qua ba đời, mới có được một bảo bối khuê nữ là Tiết Uyển Nhu. Từ nhỏ cô đã được coi như tròng mắt mà cưng chiều, được nuôi nấng thành dáng vẻ yếu ớt, mảnh mai. Khi chưa xuất giá thì cha mẹ, anh trai, chị dâu đều thương yêu hết mực. Gả cho Lâm An rồi, hai vợ chồng chỉ như cặp chim sẻ hoa đào trong đại đội—nổi danh ham ăn vặt, không chịu làm việc, lười nhác đến mức ngay cả chuyện ra đồng cũng chẳng muốn.

Thật ra, lúc Lâm An và Tiết Uyển Nhu bàn chuyện hôn sự, cả hai bên gia đình đều kịch liệt phản đối.

Tiết Uyển Nhu vốn là một trong hai mỹ nhân đứng đầu mười dặm tám hương, lại được nuông chiều từ bé. Cha mẹ cô luôn cho rằng, khuê nữ yếu ớt như vậy thì tuyệt đối không thể gả về nông thôn, mà phải tìm một gia đình có người làm công ăn lương, đủ sức nuôi nấng cô cả đời.

Thế nhưng, cuối cùng cô lại để mắt đến Lâm An, kẻ có tiếng xấu chẳng kém gì cô. Hai người sống chết đòi được ở bên nhau, khiến cả hai nhà dẫu bất đắc dĩ cũng chỉ đành ngậm ngùi chấp nhận.

Bữa cơm trưa của Lão Lâm gia hôm nay, món chính được mang lên bàn là một bát lớn cháo rau dại lẫn hoa màu, thêm mấy cái bánh rau dại, phối với một đĩa dưa muối. Đó chính là bữa ăn của cả nhà.

“Mẹ, em dâu ba nằm viện thì đã tốn bao nhiêu tiền chứ?” Chị dâu hai mở miệng, giọng đầy oán trách, “Con cũng không phải người vô lý. Thời buổi này nhà nào chẳng khó khăn? Nữ nhân ai mà chẳng sinh được con, cớ sao chỉ có cô yếu ớt như vậy? Sinh có một đứa trẻ thôi mà cũng phải chạy vào bệnh viện. Chẳng lẽ tiền của chúng ta là gió thổi đến hay sao? Đừng quên, Lâm gia còn chưa chia nhà đâu, mà phòng ba bọn họ thì tiền bạc lúc nào cũng như rót từ trong cung ra ấy!”

Cầm chiếc thìa gỗ chia cơm cho từng người trong nhà, Lâm Lão Thái vừa nghe lời kia liền “bộp” một tiếng ném mạnh thìa vào chậu gỗ, đôi mắt tam giác lạnh lẽo như băng hung hăng quét thẳng vào vợ thằng hai.

“Như thế nào? Tao còn chưa chết đâu, cái nhà này lúc nào đến phiên mày làm chủ hả? Mày nói những lời kia, chẳng phải là đang ám chỉ nhà thằng ba sài nhiều tiền sao? Nhị phòng cã người dám vỗ ngực nói chưa từng tốn xu nào chắc?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc