Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thái Tử Phi Xinh Đẹp Yêu Kiều, Khiến Quyền Thần Điên Loạn Phải Khom Lưng Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Thẩm Nhu Phỉ vội vàng giải thích: “Tỷ tỷ từ nhỏ không thích náo nhiệt, nên mới không cho người làm linh đình. Phụ thân đối xử với hai tỷ muội chúng tôi như nhau, tuyệt đối không có chuyện thiên vị!”

“Nếu thật sự đối xử như nhau, sao trong viện này chỉ có một nha hoàn? Ta thấy trên người Nhị tiểu thư còn chẳng có một món trang sức tóc nào ra hồn, xem ra ở trong phủ cũng chẳng sung sướng gì.”

“Vật trong tay Thôi Thế tử, ta nhớ hình như là báu vật trấn tiệm của Phỉ Thúy Các thì phải? Ta đã bỏ ra cả một số tiền lớn mà không mua được, không ngờ lại rơi vào tay hắn.”

“Món quà này còn quý giá hơn của Tam tiểu thư nhiều. Các người nói xem, có khi nào Thôi Thế tử vẫn còn vương vấn tình xưa với Thẩm Nhị tiểu thư không?”

Khi nhìn rõ cây trâm hồ điệp tua rua trong tay hắn, sắc mặt Thẩm Nhu Phỉ lập tức biến đổi.

Tiện nhân! Tiện nhân!

Trong khi đó, Phùng Vĩnh Sở lại siết chặt chiếc khăn tay khi trông thấy bộ y phục trên người Thẩm Ninh Âm.

Gấm Vân tiến cung ngày trước, bệ hạ không chỉ ban cho Thẩm Đạm mà còn ban cho cả Phùng gia. Nhưng ngay cả nàng, người con gái được phụ thân yêu thương nhất, cũng không có tư cách nhận được những vật ngự ban này.

Không ngờ Thẩm Đạm lại lấy nó may y phục cho Thẩm Ninh Âm.

Hắn thật sự thương yêu nàng ta đến vậy sao?

Ánh mắt lạnh như băng của Thẩm Đạm lướt qua Thôi Viễn Hàn, cất giọng cảnh cáo: “Thôi Thế tử, ngươi và tam muội đã có hôn ước. Mong ngươi đừng quên thân phận của mình.”

Các đốt ngón tay của Thôi Viễn Hàn siết đến trắng bệch. Dù cho đầu trâm sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, hắn cũng không cảm thấy đau đớn.

Tiêu Thừa Duẫn mỉm cười: “Nếu đã là sinh thần của Thẩm Nhị tiểu thư, vậy bản điện ở lại đây chúc mừng một tiếng, chắc Nhị tiểu thư không chê chứ?”

Giọng Thẩm Ninh Âm không nóng không lạnh: “Nhị điện hạ có thể đến, là vinh hạnh của Ninh Âm.”

Phó Nghiễn Chu khẽ cau mày: “Điện hạ, người định làm gì?”

Tiêu Thừa Duẫn cười toe toét, thong thả đáp: “Tất nhiên là chờ xem một vở kịch hay rồi.”

Thấy Nhị hoàng tử ở lại, các tân khách khác cũng theo đó mà nán lại Y Lan viện.

Y Lan viện vốn không lớn, nay lại chứa thêm ngần ấy người. Để không thất lễ với khách, Thẩm Tướng quốc chỉ đành gượng cười, cho nha hoàn đến hầu hạ, nhanh chóng trang trí lại sân viện.

Thẩm Nhu Phỉ nhìn Thẩm Ninh Âm, gương mặt méo mó vì ghen tức.

Tiệc sinh thần của nàng, đáng lẽ nàng phải là người được vạn người chú ý. Nhưng cuối cùng, mọi sự nổi bật đều bị người khác cướp mất, người đàn ông nàng yêu cũng một lòng một dạ hướng về người đàn bà khác.

Còn nàng thì lại trở thành trò cười cho thiên hạ.

Nàng nhìn sang Thôi Viễn Hàn, thấy ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Thẩm Ninh Âm, không rời một khắc.

Dù trong lòng ghen ghét đến chết, nàng cũng chỉ có thể nén xuống, không dám thể hiện ra trước mặt mọi người.

Tiêu Thừa Duẫn lười biếng tựa vào ghế, quay sang nói với Phó Nghiễn Chu: “Sao không thấy vị hôn thê của ngươi đâu?”

Phó Nghiễn Chu đáp: “Từ khi nào điện hạ lại quan tâm đến hôn sự của ta vậy?”

Tiêu Thừa Duẫn: “Ngươi và ta quen biết nhiều năm, tính cách của ngươi ta còn không rõ sao? Một cô nương khiến ngươi phải tốn bao công sức để cưới về, ngay cả ta cũng muốn gặp thử một lần.”

“Nàng ấy chỉ là một nữ tử bình thường, tính tình đơn thuần, không thích náo nhiệt. Nếu nàng đến dự tiệc, ngược lại sẽ bị Thẩm Tam tiểu thư làm khó giữa chốn đông người.”

Tiêu Thừa Duẫn khẽ hất cằm, ra chiều suy nghĩ: “Thẩm Nhu Phỉ này quả thực ngu ngốc, tính tình lại nóng nảy kiêu căng. Nhìn thế nào cũng không giống người có thể viết ra được ‘Trị Thủy Phú’. Ngược lại, vị Thẩm gia Nhị cô nương này, gặp chuyện thì bình tĩnh thản nhiên, miệng lưỡi sắc bén, biết cách phản kháng, thật khiến người ta bất ngờ.”

Phó Nghiễn Chu nhìn theo hướng mắt hắn, chỉ dừng lại trên người Thẩm Ninh Âm một thoáng rồi thu tầm mắt lại.

Giữa lúc các tân khách đang trò chuyện vui vẻ, một tên gia nhân bước đến trước mặt Thẩm Nhu Phỉ: “Tam tiểu thư, bên ngoài có một người tự xưng là Tạ tiểu tướng quân đến tặng quà mừng.”

Thẩm Nhu Phỉ ngẩn người: “Tạ tiểu tướng quân?”

Thẩm Tướng quốc cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Phỉ nhi, con quen biết Tạ tiểu tướng quân sao?”

Thẩm Nhu Phỉ lắc đầu, mặt cũng đầy vẻ hoang mang.

Phùng Vĩnh Sở cười nói: “Tài tình của muội muội nổi danh khắp kinh thành, ai mà không biết. Chắc hẳn là Tạ tiểu tướng quân ngưỡng mộ tài hoa của muội nên mới đích thân đến chúc mừng.”

Tướng quân phủ và Tướng quốc phủ vốn ít qua lại. Trước đó Thẩm phu nhân có cho người gửi thiệp mời nhưng không nhận được hồi âm. Ai ngờ vị Tạ tiểu tướng quân này lại đích thân đến thăm.

Thẩm Tướng quốc vội căn dặn: “Mau cho người ra nghênh đón!”

“Vị Tạ tiểu tướng quân này chẳng phải là La Sát mặt lạnh giết người không chớp mắt sao? Không ngờ ngài ấy cũng đến dự tiệc?”

“Nghe nói tổ phụ của Tạ tiểu tướng quân là vị đại thần cốt cán từng kề vai chiến đấu, cùng Tiên đế dựng nên giang sơn. Nay Tạ tiểu tướng quân còn xuất sắc hơn người, lập nên vô số chiến công hiển hách, lại được Bệ hạ đích thân ban phong hiệu. Cô cô của ngài ấy hiện đang được sủng ái trong cung. Có thể mời được người của Tạ gia, Thẩm Tam tiểu thư thật có thể diện quá!”

Nghe mọi người ngưỡng mộ, sự khó chịu trong lòng Thẩm Nhu Phỉ vơi đi không ít, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.

Rất nhanh sau đó, một toán thị vệ cao lớn khỏe mạnh khiêng mười mấy chiếc rương gỗ đỏ tiến vào Y Lan viện.

Có người dần nhận ra điều không ổn.

“Đây không phải là sân của Thẩm Nhị tiểu thư sao? Chẳng lẽ Tạ tiểu tướng quân gửi nhầm chỗ?”

Nha hoàn của Thẩm Nhu Phỉ chặn người thị vệ lại: “Sân của tiểu thư nhà ta ở bên kia, các người khiêng nhầm chỗ rồi.”

Người thị vệ mặt không cảm xúc đáp: “Tướng quân nhà ta đã đặc biệt dặn dò, phải đưa những món quà này đến Y Lan viện.”

“Lẽ nào nhầm lẫn rồi, không phải tặng cho Thẩm Tam tiểu thư?”

“Chẳng lẽ là…”

Mọi người nghẹn lời, bất giác cùng nhìn về phía Thẩm Ninh Âm.

Nha hoàn bên cạnh Thẩm Nhu Phỉ vẫn chưa hiểu ra, không cam lòng hỏi tiếp: “Phiền ngươi quay về hỏi lại tướng quân nhà ngươi, hôm nay là tiệc sinh thần của Tam tiểu thư chúng ta, nếu không phải tặng cho Tam tiểu thư, vậy là tặng cho ai…”

“Tất nhiên là quà mừng cho Nhị tiểu thư của Thẩm gia các người!”

Lời còn chưa dứt, một bóng người cao lớn thon dài từ ngoài cổng viện bước vào.

Người vừa đến mặc một bộ cẩm bào màu đen huyền, trên mặt có một vết sẹo rất rõ, kéo dài từ xương mày xuống phía trên mắt, khiến cho dung mạo vốn cương nghị lạnh lùng của hắn lại thêm vài phần sắc lẻm và tàn nhẫn.

Thẩm Ninh Âm ngây người trong giây lát.

Nàng vốn nghĩ sau khi xảy ra chuyện đó, lòng mình đã nguội lạnh. Nhưng khi gặp lại hắn, trái tim vẫn không thể kiểm soát nổi. Nàng siết chặt tay, quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Cảnh này lọt vào mắt Thẩm Đạm, mí mắt hắn khẽ cụp xuống, che đi một tầng u tối.

Thẩm Tướng quốc kinh ngạc hỏi: “Tạ tiểu tướng quân quen biết nhị nữ nhi của ta sao?”

Tạ Cảnh Hành đáp: “Nàng ấy có ơn cứu mạng với Tạ mỗ. Hôm nay là sinh thần của nàng, nên tại hạ đặc biệt cho người mang chút quà mọn đến.”

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, sắc mặt Thẩm Nhu Phỉ đã cứng đờ.

Nàng ta vạn lần không ngờ, người đàn ông mà Thẩm Ninh Âm đưa về ngày đó lại là người của Tướng quân phủ. Nàng ta đã ức hiếp Thẩm Ninh Âm như vậy, Tạ Cảnh Hành nhất định sẽ không tha cho nàng ta!

Khi đi ngang qua Thẩm Nhu Phỉ, Tạ Cảnh Hành chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái rồi bước thẳng đến trước mặt Thẩm Ninh Âm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc