Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Bây giờ trong lòng nàng đối với ta không có tình cảm nam nữ.”
Chàng đột nhiên siết chặt tay, đáy mắt nhuốm một màu tăm tối: “Mà điều ta muốn là nàng cam tâm tình nguyện gả cho ta, làm Thái tử phi của ta!”
Hôm sau, Thẩm Ninh Âm từ từ tỉnh giấc trên giường.
Rèm sa được vén lên, một nha hoàn bưng chậu rửa mặt bước vào: “Nhị tiểu thư, Đại công tử cho nô tỳ đến hầu hạ người trang điểm.”
Nàng ngồi dậy, xoa xoa cái cổ hơi đau nhức.
“Ngươi là nha hoàn mới đến à? Sao trước đây ta chưa từng gặp ngươi ở Y Lan Viện?”
“Tiểu thư quên rồi sao? Đây là phòng ngủ của Đại công tử. Tối qua tiểu thư nói chuyện với Đại công tử muộn quá, Đại công tử không nỡ đánh thức nên đã để tiểu thư ngủ lại đây.”
Thẩm Ninh Âm nghe vậy thì sững người.
Khi hoàn hồn, nàng vội vã kéo chăn ra, còn chưa kịp xỏ giày đã xuống giường, lắp bắp hỏi: “Huynh trưởng đâu rồi?”
Nha hoàn đỡ lấy nàng: “Đại công tử tối qua đã ngủ ở thư phòng, lúc này thái y trong cung đang chẩn bệnh cho ngài ấy. Đại công tử đã dặn nhà bếp chuẩn bị sẵn đồ ăn, nô tỳ hầu hạ tiểu thư trang điểm trước.”
Nghe đến đây, Thẩm Ninh Âm mới từ từ thở phào.
Thẩm Ninh Âm không để tâm lắm, lúc này sự chú ý của nàng hoàn toàn đặt vào cái cổ.
Nàng cầm gương đồng lên soi, phát hiện đúng ngay chỗ trước đó bị Tạ Cảnh Hành cắn, giờ lại sưng lên.
Chẳng lẽ tối qua bị muỗi đốt?
Mà lại còn đốt đúng ngay chỗ trùng hợp như vậy?
Thẩm Ninh Âm ngờ vực đặt gương đồng xuống, định bụng lát nữa sẽ bảo Tuyết Sương may cho mình một túi thơm chống muỗi để đeo bên người.
Sau khi dùng bữa sáng, nàng trở về Y Lan Viện.
Tuyết Sương đã đứng đợi ở cửa, thấy bóng dáng nàng liền vội vàng chạy tới: “Tiểu thư, sao tối qua người không về?”
Kể từ khi chứng kiến chuyện đêm đó, Tuyết Sương vẫn luôn cảm thấy bất an.
Tuy hai người không có quan hệ huyết thống, nhưng nếu bị người khác phát hiện ra manh mối gì, với tính cách của tiểu thư chắc chắn sẽ không thể chấp nhận được, lỡ như tiểu thư lại làm chuyện dại dột gì…
Tuyết Sương không muốn nghĩ, cũng không dám nghĩ.
Thẩm Ninh Âm xoa trán: “Tối qua nói chuyện muộn quá nên ta ngủ lại ở Phù Phong Các.”
Tuyết Sương nghe vậy càng căng thẳng hơn: “Vậy Đại công tử có làm gì không phải với tiểu thư không?”
Y Lan Viện và Phù Phong Các cách nhau không xa.
Nếu Đại công tử cố tình giữ tiểu thư ở lại Phù Phong Các, rồi làm ra chuyện gì không đúng quy củ thì…
Thẩm Ninh Âm hoàn toàn không nghĩ đến phương diện này: “Huynh ấy là huynh trưởng của ta, chẳng lẽ còn hại ta sao?”
Nàng đi vào phòng, đột nhiên hỏi: “Phải rồi, Tạ Cảnh Hành đâu?”
“Nô tỳ cũng mấy hôm rồi không thấy hắn.”
Đang nói, bóng dáng Tạ Cảnh Hành đột nhiên xuất hiện, từ trên tường cao của sân viện nhảy xuống.
Tuyết Sương giật mình, vỗ ngực: “Cửa chính đàng hoàng không đi, sao ngươi cứ thích trèo tường vậy?”
Tạ Cảnh Hành sải bước đến trước mặt Thẩm Ninh Âm.
Không đợi nàng mở lời, cánh tay dài của hắn đã vươn ra, ôm chặt nàng vào lòng.
“Tạ…”
Thẩm Ninh Âm đang định đẩy hắn ra thì cảm nhận được thân thể hắn đang khẽ run, nàng hơi sững lại, trong lòng dấy lên một cảm giác khác lạ: “Ngươi sao vậy?”
Tuy nhiên, Tạ Cảnh Hành không nói một lời, nắm tay nàng đi vào phòng ngủ.
Tuyết Sương định đi theo thì nghe một tiếng “rầm”, cửa đã bị hắn đóng sầm lại.
Bước chân hắn dài, Thẩm Ninh Âm theo không kịp, suýt nữa bị vạt váy làm cho vấp ngã.
Tạ Cảnh Hành vững vàng đỡ lấy nàng, bàn tay to lớn áp lên eo nàng.
Thẩm Ninh Âm vừa thở phào.
Giây tiếp theo, cơ thể đột nhiên mất trọng lượng, lơ lửng giữa không trung.
Nàng đã bị chàng trai bế ngang lên.
Thẩm Ninh Âm theo phản xạ choàng tay qua vai hắn, tim đập hơi loạn: “Ngươi làm gì vậy?”
Tạ Cảnh Hành đi vài bước là đã đến chiếc sập mềm, ngồi xuống nhưng vẫn không buông nàng ra.
Thẩm Ninh Âm muốn từ trên người hắn bước xuống nhưng lại bị đôi tay trên eo siết chặt, mơ hồ mang theo cảm giác áp bức.
Nghe tin nàng bị thích khách tấn công trên thuyền, hắn đã tức tốc quay về.
Biết nàng bình an vô sự, lòng hắn vô cùng may mắn.
Nhưng khi nghe nàng cả đêm không về, còn ở lại chỗ Thẩm Đạm một đêm.
Cơn ghen tuông ngập trời trong lồng ngực đã thiêu rụi hoàn toàn lý trí của hắn.
Nàng thông minh như vậy, tại sao lại không nhận ra được tình ý của Thẩm Đạm dành cho nàng?
Rốt cuộc là do lớp vỏ bọc giả tạo của Thẩm Đạm che giấu quá kỹ, hay là nàng đã tin tưởng hắn đến mức độ này?
Bị bàn tay to lớn của hắn siết eo đến đau, Thẩm Ninh Âm cất giọng run rẩy: “Đau…”
Lực tay của Tạ Cảnh Hành lơi đi một chút nhưng vẫn không buông nàng ra, giam nàng giữa hai cánh tay mình.
Thẩm Ninh Âm đưa tay chống lên ngực hắn: “Ngươi rốt cuộc bị sao vậy?”
Thân hình cao lớn cúi xuống, ghé vào tai nàng, giọng nói ẩn chứa sự không vui: “Ta đã nói với nàng rồi, bảo nàng đừng đến quá gần Thẩm Đạm, tại sao không nghe lời?”
Thẩm Ninh Âm run rẩy, hai tay chống trước ngực hắn: “Đó là huynh trưởng của ta.”
“Chính vì hắn nên nàng mới gặp nguy hiểm, đám thích khách đó là nhắm vào hắn!”
“Nhưng nếu không có huynh trưởng, ta đã sớm mất mạng rồi.”
“Nàng bênh hắn như vậy, nàng có biết hắn…” Tạ Cảnh Hành nghiến răng, cố gắng nuốt lại lời định nói.
Thẩm Ninh Âm không hiểu: “Huynh trưởng làm sao?”
“Nàng thông minh như vậy, sao lại không nhìn ra, hắn đối xử với những người khác trong Thẩm phủ có bao giờ được như với nàng không?”
Thẩm Ninh Âm không nghĩ nhiều: “Mẫu thân có ơn với huynh trưởng, huynh ấy vì báo đáp ân tình nên từ nhỏ đã chăm sóc ta nhiều hơn.”
“Nàng tin hắn đến vậy sao?”
Cánh tay Tạ Cảnh Hành siết lại, giọng điệu có phần nghiến răng nghiến lợi: “Coi như là báo ơn, nhưng cách hắn đối xử với nàng hàng ngày, chẳng lẽ nàng không nhận ra chút nào sao?”
“Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”
Tư thế lúc này quá mức thân mật, cộng thêm khí thế bức người của hắn khiến nàng mơ hồ cảm thấy bất an.
“Tạ Cảnh Hành, ngươi thả ta xuống trước được không?”
Thẩm Ninh Âm giãy giụa muốn xuống khỏi đùi hắn.
Nhưng Tạ Cảnh Hành lại chú ý tới điều gì đó, sắc mặt đột nhiên sa sầm.
Nàng mặc một bộ váy màu hồng nhạt, cổ áo hơi mở để lộ xương quai xanh tinh xảo, nơi vốn trắng nõn mịn màng lại xuất hiện một vết hằn không nên có.
Tạ Cảnh Hành đưa tay phủ lên mảnh xương quai xanh đó.
Như thể nhìn thấy thứ gì đó chói mắt, đáng ghét, hắn ra sức chà xát lên chỗ đó.
Hắn quanh năm cầm đao thương, tay đã chai sần một lớp dày.
Chẳng mấy chốc đã chà cho vùng da non mềm ấy đỏ ửng lên, đau rát.
Tạ Cảnh Hành nghiến chặt răng: “Hắn chạm vào nàng bao nhiêu, nàng phải trả lại cho ta từng chút một!”
“Ngươi đang nói bậy gì vậy… Ưm!”
Vừa hé miệng, môi nàng đã bị hắn chặn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
