Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thái Tử Phi Xinh Đẹp Yêu Kiều, Khiến Quyền Thần Điên Loạn Phải Khom Lưng Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Khi chạm vào đầu ngón tay lạnh ngắt của nàng, chàng nhíu chặt mày: “Sao tay lạnh thế này?”

Thẩm Ninh Âm cụp mắt xuống.

Khi mới xuyên không đến đây, cơ thể này vốn ốm yếu bệnh tật, nàng đã phải dưỡng gần hai năm mới dần khá hơn.

Thẩm Đạm không nói lời nào, nắm chặt lấy tay nàng, bao bọc những ngón tay thon thả của nàng trong lòng bàn tay rộng lớn của mình, nhẹ nhàng xoa bóp, rồi lại áp vào lồng ngực mình để sưởi ấm cho nàng.

Hành động đột ngột này khiến Thẩm Ninh Âm giật mình, vội muốn rút tay về.

Nhưng tay chàng như gọng kìm, chàng nhìn nàng không chớp mắt, giọng trầm xuống: “Cơ thể muội vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đừng cử động lung tung nữa, nghe lời đi.”

“Không được, như vậy không hợp lễ pháp, nếu để người khác nhìn thấy...”

Thẩm Đạm ngắt lời nàng: “Muội bị bệnh cần người chăm sóc, ta chăm sóc muội là lẽ đương nhiên, có gì không đúng? Hay là...”

Chàng đột nhiên ép sát lại, ánh mắt sắc như chim ưng, nhìn nàng chằm chằm: “Nàng đang sợ điều gì? Đang né tránh điều gì?”

Ánh mắt chiếu lên người nàng vừa nóng bỏng vừa mạnh mẽ.

Khiến người ta không thể phớt lờ, càng không thể trốn tránh.

Hàng mi Thẩm Ninh Âm khẽ run, không nói gì nữa.

May mà Thẩm Đạm không có hành động nào khác, sưởi ấm tay cho nàng xong liền đặt lại vào trong chăn.

Trong thuốc có thêm thành phần an thần.

Chẳng bao lâu sau, Thẩm Ninh Âm cảm thấy đầu óc mê man, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trong phòng tĩnh lặng.

Thẩm Đạm ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt say ngủ của nàng.

Rồi chàng từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng.

Như thể đối với một báu vật trân quý, động tác vô cùng dịu dàng, sợ làm nàng tỉnh giấc.

Đôi mắt đen láy như nhuốm mực đặc, sự kìm nén và nhẫn nhịn bấy lâu nay dường như đang lặng lẽ rạn nứt trong khoảnh khắc này.

Cuối cùng, chàng từ từ cúi xuống.

Đột nhiên, một tiếng “choang” vang lên, xé tan sự tĩnh mịch.

Ánh mắt Thẩm Đạm lạnh đi, chàng quay đầu lại.

Tuyết Sương, người vô tình phá vỡ khoảnh khắc này, sợ hãi quỳ sụp xuống đất. Tách trà trên tay vỡ tan tành, cơ thể nàng run rẩy như chiếc lá trong gió thu.

Thẩm Đạm thu hồi ánh mắt, vẻ mặt trở lại bình tĩnh.

Chàng đứng dậy một cách khoan thai, tiếng bước chân trên nền nhà nhẹ bẫng.

Đôi môi Tuyết Sương run lên, giọng nói đầy vẻ hoảng sợ: “Đại công tử, nô... nô tỳ không thấy gì hết!”

Thẩm Đạm lạnh lùng ra lệnh: “Tả Lận.”

Tả Lận xuất hiện như một cái bóng sau lưng chàng, cung kính nói: “Chủ tử có gì căn dặn?”

“Lôi nó xuống, xử lý cho sạch sẽ.”

Sắc mặt Tuyết Sương trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt ngập tràn tuyệt vọng và kinh hoàng, nàng cất lên tiếng cầu xin thảm thiết.

“Đại công tử tha mạng! Nô tỳ không muốn chết, xin Đại công tử tha cho nô tỳ!”

Tả Lận bước lên một bước, đang định xốc nàng dậy rời đi.

Trên giường truyền đến tiếng nói mớ mơ hồ của Thẩm Ninh Âm: “Tuyết Sương...”

Động tác của Tả Lận dừng lại, hắn do dự nhìn Thẩm Đạm: “Chủ tử.”

Thẩm Đạm khẽ nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh những gợn sóng trong lòng.

Một lúc sau, chàng khẽ buông một câu: “Thôi bỏ đi.”

Thẩm Đạm chậm rãi bước đến trước mặt Tuyết Sương.

Gương mặt vốn ôn nhuận như ngọc đã cởi bỏ lớp vỏ bọc dịu dàng thường ngày, chàng nhìn nàng chằm chằm đầy âm hàn: “Ở trong phủ này, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, không cần ta phải dạy ngươi.”

Tuyết Sương run như cầy sấy, giọng nói nức nở, liên tục dập đầu xuống đất: “Nô tỳ hiểu! Nô tỳ sẽ không nói gì ra ngoài hết!”

Thẩm Đạm không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái rồi quay người bước ra khỏi phòng.

Khi tiếng bước chân của chàng xa dần.

Tuyết Sương ngã khuỵu trên đất, như thể bị rút cạn toàn bộ sức lực, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Trong một góc khuất không ai để ý, một bóng đen đã thu hết mọi chuyện vào mắt.

...

Đêm đó, Thẩm Ninh Âm gặp một giấc mơ.

Trong mơ, nàng bị một người đàn ông ghì chặt trước giường.

Bàn tay rộng lớn của hắn giữ chặt gáy nàng, giọng nói trong trẻo mà trầm thấp, mang theo sự quyến luyến và quấn quýt vô tận: “Ninh Âm, tại sao lúc nào cũng muốn trốn chạy?”

“Nàng thích hắn đến vậy sao? Thích đến mức thà gả cho một người đã chết, cũng phải trốn khỏi ta? Nàng... hận ta đến thế sao?”

“Nếu đã vậy, nàng thích một người, ta sẽ giết một người, cho đến khi giết sạch tất cả bọn chúng!”

“Không... đừng mà!”

“Nàng là của ta, không ai có thể cướp nàng đi được!”

Khi giọng nói của người đàn ông tan biến bên tai, thân thể Thẩm Ninh Âm nặng trĩu như bị kéo tuột xuống đáy hồ băng giá. Cái lạnh buốt thấu xương chui vào tận cốt tủy, khiến nàng phải ôm chặt lấy mình, run lên không ngừng, bờ môi bật ra những tiếng mê sảng rời rạc.

“Đừng mà!”

Tạ Cảnh Hành đang canh giữ bên giường bỗng mở bừng mắt: “Ninh Âm?”

Chàng gọi liên tiếp mấy tiếng, thấy nàng không phản ứng, liền cởi giày, nhẹ nhàng leo lên giường, cẩn thận ôm nàng vào lòng.

Bàn tay ấm áp khẽ vuốt tấm lưng mỏng manh đang run rẩy của nàng, cố gắng xoa dịu cảm xúc bất an của nàng.

Hàng mi Thẩm Ninh Âm khẽ động, nàng từ từ mở mắt.

Nàng ngơ ngác ngẩng đầu, giọng nói có chút mơ hồ: “Tạ Cảnh Hành?”

Tạ Cảnh Hành cúi đầu nhìn nàng: “Gặp ác mộng à?”

Thẩm Ninh Âm im lặng gật đầu, khẽ “ừm” một tiếng.

“Chỉ là một giấc mơ thôi, đừng sợ.”

Thẩm Ninh Âm nắm chặt vạt áo chàng, trong mắt lộ ra vẻ bất lực chưa từng có: “Chàng đừng đi.”

Cơ thể Tạ Cảnh Hành khựng lại, bàn tay đang lơ lửng giữa không trung đặt lên eo nàng, ôm chặt nàng vào lòng.

“Được, ta không đi, ta ở đây với nàng.”

Thẩm Ninh Âm cuộn tròn người lại, nép chặt vào lòng chàng.

...

Ngày hôm sau.

Tuyết Sương bưng chậu nước, vừa bước vào phòng, một tiếng hét thất thanh đã xé tan không khí.

Thẩm Ninh Âm ngồi dậy trên giường, dụi dụi mắt: “Tuyết Sương, có chuyện gì vậy?”

Tuyết Sương cuống đến mức quên cả quy củ, tay run rẩy chỉ vào người đàn ông trên giường: “Tạ Cảnh Hành, ngươi mau xuống khỏi giường của tiểu thư nhà ta!”

Cơn buồn ngủ của Thẩm Ninh Âm lập tức tan biến sạch sẽ.

Cánh tay Tạ Cảnh Hành siết chặt lấy vòng eo mềm mại của nàng, đáy mắt lóe lên vẻ không vui thấy rõ vì bị làm phiền: “Dậy sớm thế làm gì?”

Thẩm Ninh Âm giãy giụa trong lòng chàng: “Chàng dậy rồi hẵng nói chuyện!”

Áo của Tạ Cảnh Hành hờ hững mở rộng, để lộ nửa lồng ngực màu đồng rắn chắc. Chiếc cằm góc cạnh của chàng tựa vào vai nàng, dáng vẻ lười biếng: “Tối qua có người cứ nằng nặc đòi, làm ta mệt đến mức ngủ không ngon, nàng phải đền bù cho ta đấy.”

Thẩm Ninh Âm: “?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc