Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thái Tử Phi Xinh Đẹp Yêu Kiều, Khiến Quyền Thần Điên Loạn Phải Khom Lưng Chương 10: : Đến Cửa Từ Hôn

Cài Đặt

Chương 10: : Đến Cửa Từ Hôn

Thẩm Ninh Âm đang nằm trên sập mềm nghỉ ngơi, nghe tiếng bước chân vào cứ ngỡ là Tuyết Sương về, bèn nói: “Tuyết Sương, lại đây đấm lưng giúp ta.”

Nàng vừa ăn không ít Ngọc Lộ Đoàn, chẳng hiểu sao giờ bụng dưới âm ỉ đau, có cảm giác như sắp đến kỳ kinh nguyệt.

Tạ Cảnh Hành đi tới, ngồi xuống bên cạnh sập.

Ánh mắt sâu thẳm của chàng dừng lại trên vòng eo thon gọn của nàng một lúc rồi mới đưa tay qua, cách một lớp lụa mỏng mà từ từ xoa bóp.

Thẩm Ninh Âm úp mặt vào gối mềm, lúc đầu chưa nhận ra, mũi còn khẽ hừ mấy tiếng khoan khoái.

“Bên này, lên trên một chút... Đúng rồi, chính là chỗ đó.”

“Tuyết Sương, sao tay ngươi khỏe hơn thế?”

“Đau, đau... Ngươi nhẹ tay thôi!”

Cho đến khi bàn tay kia dò dẫm sang hai bên, vô tình lướt qua hõm lưng của nàng.

Thẩm Ninh Âm cứng đờ người, lúc này mới nhận ra điều gì đó.

Thấy bàn tay kia còn tiếp tục đi lên, Thẩm Ninh Âm liền co chân đá một phát.

Chân chưa kịp chạm vào người đã bị Tạ Cảnh Hành giữ chặt lấy cổ chân thon thả. Thân hình cao lớn của chàng ép xuống, ánh mắt rực lửa nhìn nàng chằm chằm.

“Nàng làm gì vậy?”

Thấy người đến là ai, Thẩm Ninh Âm bất giác thở phào nhẹ nhõm: “Sao chàng vào mà không nói tiếng nào? Hại ta cứ tưởng...”

“Tưởng ta là Đăng Đồ Tử?”*

*Đăng Đồ Tử: Nguyên là tên một nhân vật thời Xuân Thu, nổi tiếng là háo sắc, miệng lưỡi trơn tru, chuyên tán tỉnh phụ nữ. Về sau trở thành từ dùng để chỉ kẻ háo sắc, người đàn ông chuyên đi ve vãn đàn bà con gái một cách trơ trẽn.

Thân hình Tạ Cảnh Hành áp sát, giọng đầy trêu chọc: “Nếu không phải ta phản ứng nhanh, suýt nữa đã bị nàng đá trúng chỗ không nên đá rồi.”

Thẩm Ninh Âm nghe mà đỏ cả mặt, đẩy chàng ra: “Chàng mau đứng dậy!”

Nào ngờ, Tạ Cảnh Hành hơi dùng sức, nắm cổ chân nàng kéo một cái, lôi cả người nàng xuống dưới thân mình.

Thẩm Ninh Âm kinh hô một tiếng.

Khoảng cách hai người gần trong gang tấc, chóp mũi chạm nhau, hơi thở quyện vào nhau.

Khí chất mạnh mẽ của người đàn ông bao trùm lấy nàng, ngột ngạt.

Tim Thẩm Ninh Âm đập trật một nhịp, vội quay mặt đi, lắp bắp: “Tạ Cảnh Hành, chàng làm gì vậy?”

Những ngón tay khớp xương rõ ràng của Tạ Cảnh Hành gạt mấy sợi tóc vương trên má nàng, vén ra sau tai, rồi từ từ di chuyển xuống, dừng lại trên gáy thanh tú của nàng, nhẹ nhàng nắm lấy.

“Ta muốn hôn nàng.”

Dứt lời, một nụ hôn nóng bỏng như lửa đã phủ xuống.

Bóng trúc lay động, không thương tiếc xé nát bóng hình dong dỏng cao gầy trên mặt đất, khiến bóng chàng càng thêm cô tịch.

Chàng tận mắt chứng kiến cô gái trên sập mềm bị người đàn ông ghì chặt trong lòng.

Lòng bàn tay Phó Nghiễn Chu siết lại, đôi mắt trong trẻo cũng nhuốm thêm vài phần phức tạp.

Chỉ đứng một lát, chàng lạnh lùng thu hồi ánh mắt, quay người rời đi.

Thoáng thấy bóng Phó Nghiễn Chu đi khuất, khóe môi Tạ Cảnh Hành khẽ nhếch lên.

Một lúc lâu sau, chàng mới từ từ buông nàng ra.

Mắt Thẩm Ninh Âm phủ một lớp sương mờ, nàng vừa thẹn vừa giận đẩy chàng ra: “Ai cho phép chàng hôn ta! Chàng cút ra ngoài cho ta! Ta không muốn nhìn thấy chàng!”

Tạ Cảnh Hành dùng đầu ngón tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng: “Vậy lần sau được nàng đồng ý rồi hẵng hôn nhé?”

Thẩm Ninh Âm: “Ta không đồng ý!”

Tạ Cảnh Hành thấy vậy, ý cười trong mắt càng sâu hơn: “Phụ nữ các nàng nói không là có, không cần phải khẩu thị tâm phi.”

Hắn ta còn được đằng chân lân đằng đầu!

Thẩm Ninh Âm định đuổi chàng đi.

Tạ Cảnh Hành đột nhiên biến sắc, ôm lấy vai bị thương, khẽ rên một tiếng.

Thẩm Ninh Âm không dễ dàng mắc lừa, cắn môi nói: “Chàng đừng giả vờ nữa!”

Nàng vừa rồi căn bản không chạm vào vết thương của chàng.

Tạ Cảnh Hành chống tay lên chiếc kỷ án bên sập, nhắm mắt lại, dường như đang cố che giấu vẻ đau đớn.

Cho đến khi thấy máu thấm qua lớp áo chàng, Thẩm Ninh Âm cuối cùng cũng hoảng hốt, vội chạy đi lấy thuốc và băng gạc.

Nàng vạch áo chàng ra, hoàn toàn quên mất nam nữ hữu biệt, gỡ miếng băng thấm máu ra để thay băng mới cho chàng.

Tạ Cảnh Hành cúi mắt, nhìn gò má trắng ngần tinh xảo của nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ mím chặt.

Chàng không kìm được mà cúi đầu, ghé sát lại gần nàng hơn.

Nào ngờ Thẩm Ninh Âm cũng vừa lúc ngẩng lên nhìn.

Đôi mắt đen láy như hồ nước sâu không thấy đáy, dường như muốn hút người ta vào trong.

Hàng mi Thẩm Ninh Âm khẽ run, nàng bất giác tránh đi, nhưng vì thế mà lực tay mạnh hơn một chút, vô tình chạm vào vết thương của chàng.

Tạ Cảnh Hành nhíu mày, buột ra một tiếng rên khẽ.

Ngón tay Thẩm Ninh Âm khựng lại: “Xin lỗi, ta làm chàng đau à?”

Tạ Cảnh Hành nắm lấy đầu ngón tay nàng, ngón cái xoa nhẹ lên làn da trắng nõn, cười khẽ: “Quả đúng là tiểu thư cành vàng lá ngọc, đến hầu hạ người khác cũng không biết.”

Thẩm Ninh Âm rụt tay lại, bĩu môi: “Nếu chàng đã chê bai như vậy, thì ta đi tìm đại phu đến.”

Tạ Cảnh Hành kéo cổ tay nàng, lôi nàng vào lòng, cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo mềm mại.

Thẩm Ninh Âm lại sợ vết thương của chàng rách ra, chỉ dám giãy giụa nhè nhẹ: “Chàng đừng có động tay động chân!”

“Vậy ta động miệng?”

“...”

Tạ Cảnh Hành nâng cằm nàng, khẽ véo một cái: “Cho hôn một cái, sẽ hết đau ngay.”

“Chàng đừng có quậy, ưm!”

Chưa đợi nàng nói hết lời, gương mặt tuấn tú trước mắt đã phóng đại, thân hình đầy áp bức cúi xuống.

“Tạ... Cảnh... Hành!”

Tạ Cảnh Hành giữ lấy gáy nàng, mu bàn tay nổi gân xanh, giọng nói bất giác khàn đi.

“Ngoan, gọi thêm vài tiếng nữa xem nào.”

________________________________________

Hôm sau, tin tức Phó gia đến cửa từ hôn lan truyền khắp kinh thành.

Phó Nghiễn Chu đứng giữa chính đường.

Lý thị ngồi trên chủ vị, sắc mặt biến đổi: “Trước đó hôn sự không phải đã bàn xong hết rồi sao? Sao đột nhiên lại đổi ý? Có phải Ninh nha đầu đã làm chuyện gì quá đáng, khiến cậu không vui nên mới đến từ hôn không?”

Phó Nghiễn Chu: “Thẩm phu nhân hiểu lầm rồi, Nhị tiểu thư tài đức vẹn toàn, dịu dàng hiền thục, là do con không xứng với cô ấy.”

Lý thị nói: “Nghiễn Chu, ta cũng xem như là nhìn cậu lớn lên, biết rõ gốc gác, sao cậu lại không xứng với Ninh nha đầu được? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chỉ cần cậu nói ra, Tướng quốc phủ chúng ta nhất định sẽ cho cậu một lời giải thích!”

Phó Nghiễn Chu đưa mắt nhìn Thẩm tướng quốc đang ngồi bên cạnh, giọng nói trầm ổn mà kiên định.

“Thẩm bá phụ, con và Tứ tiểu thư tình đầu ý hợp. Nghiễn Chu đã lập lời thề, đời này không phải nàng thì không cưới. Mong Thẩm bá phụ tác thành!”

Chưa đợi Thẩm tướng quốc phản ứng, sắc mặt Lý thị đã trở nên khó coi.

Bà ta thừa biết, hôn sự này vốn là để tống khứ kẻ phiền phức Thẩm Ninh Âm đi, nay lại bị Thẩm Dao chen ngang một chân.

Kế hoạch tốt đẹp bị phá hỏng, Lý thị sao không tức giận, sa sầm mặt quát: “Điệu con Thẩm Dao tới đây!”

Rất nhanh, Thẩm Dao đã bị một bà vú thô kệch lôi đến.

Ánh mắt Lý thị lạnh băng nhìn chằm chằm nàng: “Nói! Rốt cuộc là thế nào?”

Thẩm Dao “phịch” một tiếng quỳ xuống đất: “Mẹ, con và Phó công tử lưỡng tình tương duyệt, xin cha và mẹ tác thành!”

Lý thị cười lạnh trong lòng: “Lưỡng tình tương duyệt? Dao à, ngươi quanh năm ở trong phủ, đến sân viện cũng hiếm khi ra, ngươi quen Phó công tử bằng cách nào? Hay là ngươi đã sớm sau lưng chúng ta mà nuôi dưỡng tâm tư không nên có!”

Thẩm Nhu Phỉ đứng bên cạnh xem kịch vui, thêm dầu vào lửa: “Mẹ, con đã nói rồi mà, nó không phải đứa an phận đâu. Vừa nghe mẹ sắp đặt hôn sự cho là đã vội vàng đi quyến rũ đàn ông khác. Mối hôn sự mà nhị tỷ khó khăn lắm mới có được, lại bị chính muội muội mình cướp mất, không biết trong lòng nhị tỷ cảm thấy thế nào? Giờ đến bóng dáng nhị tỷ cũng không thấy, chắc đang trốn trong phòng đau lòng đấy ạ!”

Thẩm Dao với thân hình gầy gò quỳ trên đất, không nói một lời.

Phó Nghiễn Chu bước lên một bước, chắn trước mặt Thẩm Dao.

“Thẩm phu nhân, chuyện này không liên quan đến cô ấy. Là do con ngưỡng mộ Tứ tiểu thư, trước đây chưa thẳng thắn với hai vị, lỗi này là ở con.”

“Còn về phía Nhị tiểu thư, con sẽ cho cô ấy một lời giải thích. Thuận An.”

Thuận An cho người khiêng vào mấy rương gỗ đỏ: “Tướng quốc đại nhân, Thẩm phu nhân, đây là quà tạ lỗi của công tử nhà con gửi cho Nhị tiểu thư.”

Thẩm tướng quốc ngồi bên cạnh lại xua tay, vẻ chẳng mấy bận tâm: “Thôi được, cậu muốn cưới ai cũng được, miễn là con gái của Thẩm gia ta là được rồi.”

Lý thị vẫn muốn ngăn cản: “Lão gia, Thẩm Dao nó chẳng qua chỉ là một thứ nữ, thân phận thấp kém, sao có thể xứng với công tử của Thái phó phủ?”

“Chỉ cần Thẩm gia và Phó gia kết thành thông gia, dù là nhị nha đầu hay tứ nha đầu, những chuyện đó không quan trọng.”

Lý thị giả vờ quan tâm: “Nhưng bỏ lỡ mối hôn sự này rồi, Ninh nha đầu sẽ khó mà tìm được người nào thích hợp nữa!”

Giọng Thẩm tướng quốc không cho phép phản kháng: “Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy. Còn hôn sự của nó, sau này hãy bàn.”

Thấy Thẩm tướng quốc đã quyết, Lý thị đành thôi, chỉ có thể hung hăng lườm Thẩm Dao một cái.

Phó Nghiễn Chu chắp tay: “Cảm tạ Thẩm bá phụ đã tác thành!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc