Có hôm đang đi trên đường, trời bỗng mây đen kéo đến rồi đổ mưa tầm tã. Đám thị vệ chỉ biết cuống cuồng chạy đi che chắn cho đống của hồi môn, mặc kệ chiếc xe ngựa của nàng chao đảo giữa mưa gió, để mặc nước mưa tràn cả vào trong xe.
Lê Hương liền hiểu ra, trong lòng những người này, vị Thái tử phi là nàng đây còn chẳng quan trọng bằng đống của hồi môn kia.
Phát hiện ra điều này, Lê Hương lại thấy khá vui. Không ai để ý đến nàng thì tốt, như vậy nói không chừng vừa vào kinh nàng đã có thể tìm được cơ hội bỏ trốn.
Trong lòng vừa nhớ mong Tường Vi tỷ tỷ, vừa lo lắng cho Tố Yên tỷ tỷ, nên dù không có ai quản thúc, Lê Hương cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn phong cảnh dọc đường, chỉ những lúc nằm đến mức đau lưng mỏi chân mới tìm cơ hội xuống dưới vận động gân cốt một chút.
Đoàn xe lừng lững tiến bước, cuối cùng sau nhiều ngày rong ruổi cũng đã đến kinh thành.
Lê Hương vốn định vừa vào cổng thành sẽ tìm cơ hội chạy trốn, nhưng đừng nói là xuống xe, ngay cả nàng vừa thò đầu ra đã có thị vệ trừng mắt nhìn tới đầy lạnh lẽo, "mời" nàng mau chóng ngồi yên, đến mặt cũng không cho lộ ra nữa.
Lê Hương ngồi trong xe, nhìn ra ngoài qua khe cửa sổ, phát hiện nơi chân thiên tử quả đúng như lời đồn, khắp nơi đều thấy bóng dáng đạo sĩ.
Nhiều năm trôi qua, tu vi của nàng đã thăng tiến không ít, đã có thể che giấu khí tức một cách hoàn hảo, nhưng hễ nhớ lại cảnh tượng năm xưa bị đạo sĩ cầm kiếm đuổi theo, lòng nàng vẫn còn sợ hãi, vội rụt người vào trong xe, không dám nhìn ngó lung tung nữa.
Trên đường đi không tìm được kẽ hở để thoát thân, nàng chỉ đành tặc lưỡi: thôi thì cứ vào tới phủ Thái tử rồi tính tiếp vậy.
Lúc này, từng xe của hồi môn được đám thị vệ áp tải thẳng tới quốc khố, còn chiếc xe ngựa chở Lê Hương thì đi trực tiếp vào bên trong phủ Thái tử.
Khi xe dừng hẳn, nàng bước xuống thì thấy một ma ma đã đứng chờ sẵn để dẫn đường, đưa nàng tới một viện nhỏ để tắm rửa và thay y phục.
Lê Hương tắm rửa xong, nàng thấy các cung nữ với vẻ mặt nghiêm nghị dâng lên bộ xiêm y mới. Tuy vẫn là sắc đỏ rực rỡ nhưng tuyệt nhiên không phải là bộ giá y dành cho tân nương.
Đợi nàng mặc chỉnh tề, một cung nữ tiến lên chải tóc cho nàng. Khi mọi thứ đã thu xếp ổn thỏa, vị ma ma lúc nãy mới xuất hiện lần nữa, dẫn nàng ra cửa.
Từ đầu tới cuối, tất cả mọi người đều mang gương mặt không cảm xúc, im lặng như một pho tượng. Lê Hương cố gắng bắt chuyện để thăm dò tình hình trong phủ, nhưng họ chỉ đáp lại một câu lấy lệ: "Nô tỳ không biết", rồi lại im bặt.
Vị ma ma này còn “cao tay” hơn, bảo nàng muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng Thái tử điện hạ.
Điều khiến nàng khó hiểu hơn cả là người hầu kẻ hạ đi lại trong phủ không hề ít, nhưng ai nấy đều im thin thít như người mất hồn, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, bất an.
Giữa một phủ đệ rộng lớn như thế mà ngay cả tiếng ve kêu hay chim hót cũng tuyệt nhiên không nghe thấy, không gian yên tĩnh một cách khác thường.
Dưới bóng hoàng hôn u tối, phủ Thái tử toát lên một vẻ quỷ dị khó tả.
Ma ma dẫn Lê Hương tới cung điện nơi Thái tử ở. Bà đưa nàng vào trong, đi băng qua gian ngoài rồi dừng lại ngay trước cửa phòng ngủ, cung kính nói một câu: "Điện hạ, tân nương tử đã đưa tới rồi."
Dứt lời, bà ta liền lùi ra ngoài, đóng sầm cửa lại rồi bước đi xa dần.
Chẳng có quan khách chúc tụng, cũng chẳng có lễ bái đường, nàng cứ thế trong bộ xiêm y đỏ đưa vào động phòng. Gọi là động phòng cho sang, chứ nơi này đến cả một chữ “Hỷ” hay đôi nến đỏ cũng không có.
Sự sơ sài, làm cho có lệ của tất cả mọi chuyện khiến Lê Hương càng thêm chắc chắn rằng: Hôn sự này chính là một trò cười, hoàng thất căn bản chẳng hề để tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

