Lê Hương không thể tin vào cái sự thật phũ phàng này. Hai tuyệt chiêu này của nàng đến cả Bồ Đề ca ca cũng phải kiêng dè vài phần, mỗi lần nàng đòi “dượt” thử là huynh ấy lại ba chân bốn cẳng chạy mất hút.
Nên nhớ Bồ Đề ca ca có nghìn năm tu vi, suýt nữa đã đắc đạo thành tiên mà còn chẳng dám thử. Tên Thái tử này dù là pháp sư bắt yêu thì suy cho cùng cũng là người trần mắt thịt, lý nào lại chẳng hề hấn gì?
Nàng điên cuồng tung chiêu tiếp: “Lê Hương Túy Nhân!” “Lê Hoa Phi Vũ!” “Hà!” “Hê!” “Hà!” ...
Lận Vọng Trần cứ thế đưa tay ra, lặng lẽ nhìn cái thứ nhỏ xíu đang “nổi khùng” trong lòng bàn tay mình. Nàng hết hò hét lại nhảy nhót, phóng ra từng thanh hoa kiếm tí hon và tỏa ra từng đợt hương thơm nồng nàn. Nhìn một hồi, khóe môi hắn bỗng cong lên một cách đầy ẩn ý. Hắn đưa một ngón tay ra, khẽ búng nhẹ vào trán nàng một cái.
Liên tục “xả” đại chiêu khiến Tiểu Lê Hoa cạn kiệt linh lực, đôi chân vốn đã bủn rủn nay bị hắn thúc nhẹ một phát liền ngã ngồi bệt xuống lòng bàn tay.
Lận Vọng Trần nhận ra mùi hương đặc biệt tỏa ra từ chính cơ thể nhỏ bé này. Hắn liền đưa tay lại gần, ghé sát mũi vào để ngửi.
“Hắn định ăn thịt mình sao?”
Nhìn cái miệng lớn đột ngột áp sát, Lê Hương sợ hãi tột độ, tay chân luống cuống lùi về phía sau nhưng lại đụng ngay phải mấy ngón tay to như cột đình của hắn. Thôi xong, không còn đường lui nữa rồi!
Yêu mạng sắp tận, vậy mà tung tích Tường Vi tỷ tỷ vẫn mịt mù, Tố Yên tỷ tỷ thì e là đời này không gặp lại. Rồi còn Tiểu Củ Cải, Tiểu Trúc, Tiểu Hồ Điệp, Bồ Đề ca ca, trụ trì...
Tiểu hoa lê hoàn toàn tuyệt vọng, cảm xúc sụp đổ hoàn toàn. Nàng co rúm lại thành một cục nhỏ xíu, lấy tay che mặt khóc thút thít:
“Ta là tiểu yêu tốt mà... ngươi đừng ăn thịt ta!”
Lê Hương thực sự sụp đổ rồi, nàng thấy cái số mình đúng là đen đủi không còn gì để nói.
Tiểu Lê Hoa nước mắt tuôn rơi như mưa, toàn thân run cầm cập, từng đợt hương thơm thanh khiết cứ thế không ngừng tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé của nàng.
Lận Vọng Trần khá bất ngờ khi thấy con tiểu yêu này lại nhát gan đến thế. Hắn đưa tay ra xa một chút, dùng ngón tay khẽ xoa nhẹ cái đầu nhỏ xíu của nàng để trấn an:
“Ta không ăn thịt ngươi, đừng khóc nữa.”
“Úi da!”
Đầu của tiểu hoa lê bị ngón tay to như núi Thái Sơn của hắn đè xuống, khiến nàng bị ép đến mức gập cả cổ, đau đớn thốt lên một tiếng.
Lận Vọng Trần: “...”
Lần đầu tiên đối phó với một sinh vật tí hon thế này, hắn thực sự vẫn chưa kiểm soát được lực tay, bèn vội vàng rụt ngón tay lại, không dám chạm vào nàng thêm lần nào nữa.
Tiểu Lê Hoa ngước khuôn mặt lem luốc nước mắt lên, lí nhí hỏi:
“Ta là yêu mà... ngài thực sự không ăn thịt ta sao?”
Lận Vọng Trần khẳng định lần nữa:
“Không ăn.”
Lê Hương chăm chú quan sát đôi mắt hắn, thấy ánh mắt kia rất nghiêm túc và chính trực, hoàn toàn không có vẻ gì là đang trêu đùa mình cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)

Dễ thương quá trời luôn á ❤️❤️❤️